Nhìn hành động càng lúc càng thân mật của Vu Nhiên với cô gái kia, Đường Hạnh bấm chụp mà giận đến mức run cả tay, vì thế mà có vài bức không được rõ nét lắm, may là cô đã chụp lại rất nhiều.
Đường Hạnh giữ lại tia lý trí cuối cùng, nếu không chắc chắn cô sẽ xông lên đánh người.
Cô biết Đỗ Tiêu Lê rất thích Vu Nhiên.
Hai người họ không sống cùng một thành phố, Vu Nhiên không chịu nổi xa cách, vội vã đi tìm tình mới, chắc chắn cậu ta không thích Tiêu Lê nhiều như vậy.
Đường Hạnh không muốn Đỗ Tiêu Lê khổ sở.
Chụp ảnh xong, cô lườm Vu Nhiên một cái rồi rời đi.
Đường Hạnh không vui vẻ gì, trong đầu cô ngổn ngang vô cùng, cô không biết nên nói với Tiêu Lê thế nào.
Cô thở dài, lắc đầu nói: “Không phải chuyện phỏng vấn.
”
“Có chuyện gì thì cậu cứ nói đi, để chúng tớ xem có giúp được không.
” Điền Giai Lệ cầm ghế ra ngồi gần Đường Hạnh.
Cô nghĩ ngợi một hồi, “Nếu cậu phát hiện bạn trai của bạn thân mình đang yêu đương mập mờ với người khác, mà cậu có chụp ảnh lại nữa, cậu sẽ làm gì tiếp?”
“Cậu chụp ảnh rồi á?” Từ Viên Viên kinh ngạc hỏi.
Đường Hạnh thở dài, “Cái này không quan trọng, quan trọng là giờ phải làm thế nào?”
“Cậu đưa ảnh cho bạn cậu luôn, nói rõ ràng với cô ấy là được rồi mà?” Từ Viên Viên thấy chuyện này không phức tạp lắm.
Ngô Mẫn Nhi nhìn cô nàng một cái, “Cậu nghĩ đơn giản quá ha, người bạn đó đã lún sâu vào tình cảm này rồi, nếu bạn nam mà kia không thừa nhận, cô ấy có khi còn hồi tâm chuyển ý, sợ rằng sẽ xích mích với Tiểu Hạnh Tử nữa.
”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
