Đường Hạnh kinh ngạc nhìn Trình Liễm Nhất, cô không biết là anh vừa đến hay là đã đứng đó từ trước rồi.
Anh có thấy hành động kia không? Anh có nghe thấy những lời cô nói không?
Đủ loại suy nghĩ hiện lên trong đầu, Đường Hạnh rối như tơ vò.
Sắc mặt Trình Liễm Nhất vẫn như bình thường, từng bước đi về phía Đường Hạnh, mỗi tiếng đều như giẫm lên tim cô, thình thịch thình thịch khiến lòng Đường Hạnh khẩn trương.
“Hạnh Hạnh, em xuống lầu chờ anh, anh muốn nói vài câu với đàn anh.
” Trình Liễm Nhất dặn dò một câu, đưa ô cho Đường Hạnh.
Đường Hạnh sững sờ nhận lấy, “Nhất Nhất?”
Thấy Đường Hạnh rời đi, biểu cảm của Trình Liễm Nhất cũng thay đổi, anh lạnh nhạt nhìn Tần Nghi Thư: “Anh chỉ là đàn anh của cô ấy, có một số việc xin tự trọng.
”
“Nhìn thấy hết rồi?” Tần Nghi Thư không trả lời mà hỏi lại.
Khóe miệng Trình Liễm Nhất hiện lên tia lạnh, “Nhìn thấy cũng nghe thấy rồi, xin anh giữ khoảng cách với bạn gái tôi.
”
“Nếu không phải cậu quen cô ấy từ sớm, thì… người bên cạnh cô ấy chưa chắc đã là cậu.
” Tần Nghi Thư khiêu khích nói.
Trình Liễm Nhất khẽ cười, nói thẳng với Tần Nghi Thư: “Tôi quen cô ấy từ năm 4 tuổi, dù cho anh mười năm thì anh cũng không đủ tư cách.
”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
