“Nếu em thật sự muốn trồng rau thì lát nữa tôi tìm cách lấy về cho em một cái đèn năng lượng mạnh.”
Một đèn thì còn có thể xoay xở được, chứ cả đống thì đúng là khó.
Mảnh đất của Giang Miểu cũng chỉ một mẫu, như vậy là đủ dùng rồi.
Giang Miểu chân thành cảm ơn, sau đó hơi ngại ngùng hỏi: “Anh giỏi như vậy, sao không tự chọn người mình thích?”
Ngay cả Trần Kiến Nghiệp mà còn cưới được vợ trẻ kém mình mười lăm tuổi, thì với điều kiện của Tô Nghị, chỉ cần vẫy tay một cái, khối phụ nữ phải lao tới mới đúng.
Tô Nghị kéo nhẹ khóe miệng, thở dài một hơi rồi đóng cửa sau lại. Sau đó tìm một góc ngồi xuống, chậm rãi nói: “Năng lực của mỗi người đều là tích lũy từng ngày từng tháng. Tôi cũng từng có quãng thời gian yếu đuối và bất lực.”
“Trước kia lúc khốn khó, ngoài việc nghĩ cách sống sót thì chẳng dám mơ gì khác.”
“Hơn nữa, mấy năm nay tôi đã thấy quá nhiều mặt tối của con người. Tôi hiểu rất rõ một điều, đừng bao giờ xem thường bất kỳ ai, nhất là phụ nữ.”
“Phần lớn phụ nữ khi đối mặt với thảm họa đều không vượt qua nổi thử thách. Để sống sót, họ có thể không từ thủ đoạn, thậm chí bán đứng chính thân thể và người thân của mình.”
“Chuyện như vậy tôi thấy quá nhiều rồi, nên cũng chẳng còn hứng thú với việc tìm bạn đời nữa. Chính phủ ép thì tôi chấp nhận. Đằng nào cũng là quy định bắt buộc, cứ coi như sống tạm đi, làm bạn cùng phòng cũng không tệ.”
“Như vậy không ai giục tôi cưới vợ nữa, mà em cũng có thêm một người hỗ trợ. Tính ra thì đôi bên cùng có lợi.”
Giang Miểu nhìn anh chăm chú, biết anh đang nói thật, trong lòng cũng nhẹ nhõm hẳn, nhe răng cười tươi: “Vậy thì sau này chúng ta là bạn cùng phòng rồi, hợp tác vui vẻ nhé!”
Tô Nghị nhìn bàn tay nhỏ chìa ra trước mặt, bật cười bất đắc dĩ, rồi cũng đưa tay lớn của mình ra bắt lấy.
Đã hiểu sơ sơ về nhau, Giang Miểu bắt đầu nghĩ đến chuyện cải tạo nhà: “Bạn cùng phòng à, cái lán này chỉ có một phòng thôi, hai đứa mình ở sao cho đủ? Anh có cách nào đổi sang lán hai phòng không?”
Tô Nghị lắc đầu tiếc nuối: “Nếu số người trong nhà tăng thì còn có thể nộp đơn xin đổi, nhưng hiện tại thì không thực tế.”
Giang Miểu nghe ra được ẩn ý trong lời anh, mặt lập tức đỏ lên, vội vàng chuyển đề tài: “Vậy thì chỉ có thể tận dụng hợp lý trong giới hạn hiện có thôi. Một người ở phòng ngủ, một người ở phòng khách, được chứ?”
“Em ở phòng khách cũng được, anh giúp em kiếm ít ván gỗ hoặc tôn, vây lại làm thành một cái giường là ổn.”
Tô Nghị lập tức từ chối: “Không cần phiền thế đâu. Phần lớn thời gian tôi đều ở ngoài làm nhiệm vụ, mỗi tháng chỉ nghỉ hai lần, mỗi lần cũng chỉ ở nhà được hai ngày.”
“Như lần này, ở hôm nay, đến sáng sớm ngày kia là phải đi rồi. Tôi ở phòng khách là được.”
“Nhưng tốt nhất là đừng để người khác biết chúng ta ngủ riêng. Lát nữa tôi sẽ ra ngoài tìm ít ván gỗ về, dựng một cái giường nhỏ sát tường, nói với người ngoài đó là giường hoặc là giá để đồ. Khi tôi không ở nhà, em cứ đặt đồ lên trên là được, như thế sẽ không bị nghi ngờ.”
Giang Miểu liên tục gật đầu, ghi nhớ kỹ lời anh dặn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)