Bàn bạc xong, Tô Nghị lập tức đội mũ, đeo kính bảo hộ, mặc đồ chống phóng xạ đầy đủ, rồi sải bước ra khỏi nhà.
Lúc này mặt trời đã lên cao, vừa mở cửa chính ra, ánh nắng chói chang khiến người ta không tài nào mở mắt nổi.
Giang Miểu dù đứng sau cánh cửa vẫn bị ánh sáng ấy làm giật mình.
Ánh sáng mạnh thế này thì cây cối sao mà sống nổi? Nếu có thể làm ánh nắng dịu lại, thì liệu có thể giảm cả mức phóng xạ không?
Trong đầu nảy ra suy đoán này, Giang Miểu càng nóng lòng muốn kiểm chứng.
Nhưng việc cấp bách trước mắt vẫn là cải tạo lại căn lán.
Khi mặt trời lên cao, cô rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ trong nhà tăng ít nhất hai độ. Cứ thế này thì đến chiều có khi nóng tới bốn mươi độ, chẳng khác nào đang ở trong phòng xông hơi.
Giang Miểu vừa lau mồ hôi vừa đi về phía phòng ngủ, vào đến nơi liền cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Sau đó cô lấy ra chai nước hôm qua còn sót lại, nhấp một ngụm nhỏ, quả nhiên cả người nhẹ nhõm hẳn.
Với tình hình hiện tại, cô tin rằng mình ở trong phòng cả ngày cũng không sao cả.
Có lòng tin rồi, cô càng mong ngóng Tô Nghị sớm mang được vật liệu về.
Đúng lúc cô đang trông ngóng thì Tô Nghị đã quay lại, trên lưng vác một đống tấm nhựa lớn, bên trong còn có cả những tấm nhựa PVC và tấm trần.
Tô Nghị không hỏi han gì, lập tức leo lên mái, chỉ vài động tác đã phủ thêm một lớp lên mái phòng khách và nhà bếp theo đúng cách Giang Miểu từng làm.
Giang Miểu ở trong nhà, chỉ nghe tiếng động cũng đoán được vị trí của Tô Nghị, lại lần nữa cảm thán: đàn ông đúng là hữu dụng, tay chân thế này, một người bằng ba.
Cô cứ nghĩ anh sắp làm xong, ai ngờ lại nghe tiếng Tô Nghị quanh quẩn bên ngoài, gõ gõ đập đập, không rõ đang làm gì.
Giang Miểu không dám ra ngoài, chỉ im lặng vểnh tai nghe ngóng động tĩnh.
Chờ đến khi nắng chiếu tới sân sau thì Tô Nghị mới quay vào nhà.
Giang Miểu ngẩn người, mắt hơi đỏ, cúi đầu thật chậm.
Tô Nghị không nghe cô trả lời, ngẩng đầu lên thấy thế thì nghi hoặc hỏi: “Sao thế?”
Giang Miểu hít mũi một cái, ngẩng đầu cười với anh: “Bao năm qua, anh là người đầu tiên nói với em rằng, em không cần làm gì cả, chỉ cần sống tốt là đủ rồi. Trước kia chỉ có ba mẹ và hai anh trai nói vậy thôi.”
Bảo không xúc động là nói dối.
Tô Nghị mỉm cười, đứng dậy vỗ nhẹ vai cô: “Là bạn cùng phòng, cũng là bạn bè, đương nhiên tôi mong em sống thật tốt.”
Anh còn cố tình nhấn mạnh hai chữ bạn cùng phòng và bạn bè.
Giang Miểu gật đầu mạnh, nở nụ cười tươi rói: “Vậy thì sau này nhờ bạn cùng phòng quan tâm nhiều hơn nhé. Chiều nay em định đi nhặt đồ với bà Kỷ và Tiểu Nghệ, nếu anh rảnh thì giúp em dựng mái che cho vườn rau được không? Tiện thể xúc giúp lớp đất mặt nữa.”
Lớp đất trên cùng đã bị nắng nung khô, mức phóng xạ rất cao, hoàn toàn không dùng được.
Tô Nghị đồng ý ngay, không hề do dự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)