Tô Nghị mở ra xem, lập tức mừng rỡ: “Ăn được! Bao bì của mấy gói mì này vẫn còn nguyên. Nếu em không yên tâm thì có thể đem bán cho trung tâm giao dịch, nhưng người ở đó ngạo mạn lắm, lại hay ép giá. Em bán cho họ chẳng lời được bao nhiêu, lại dễ bị người có dã tâm chú ý.”
“Nếu em tin tôi thì bán cho tôi đi. Mì ăn liền vừa dễ mang theo lại chống đói tốt, rất hợp để mang theo khi đi làm nhiệm vụ.”
“Vậy thì bán hết cho anh nhé, nhưng em tạm thời không cần điểm tích lũy, đổi lấy củ cải trắng được không?” Giang Miểu chỉ vào túi củ cải trắng, ánh mắt đầy mong chờ nhìn Tô Nghị.
Tô Nghị xua tay chẳng để tâm: “Mấy củ cải trắng này là tôi tự kiếm được. Giờ chúng ta đã buộc chung vào nhau rồi, đồ của tôi cũng là của em, cứ ăn thoải mái. Còn mì gói thì tôi mua thay cho mấy anh em trong đội, vốn dĩ cũng nên chia nhau góp điểm. Em cứ yên tâm nhận lấy.”
Khi vừa đến, Tô Nghị đã phát hiện mái lán này khác với những căn khác, nên gật đầu ngay: “Chuyện đó để tôi lo, lát nữa làm xong cho em. Còn gì nữa không?”
Trong lòng Giang Miểu vui mừng, cô xoay người mang ra mấy gói hạt giống và trứng được cấp hôm qua: “Em còn muốn nghiên cứu cách ấp trứng và làm cho hạt giống nảy mầm.”
Tô Nghị lập tức nhíu mày, cười khổ: “Chuyện này thì tôi thật sự không giúp gì được rồi. Nhưng tôi có nghe nói, hạt giống trước khi nảy mầm thì không được tiếp xúc với ánh nắng. Nếu không chỉ không nảy được mà còn có thể biến dị thành hạt giống có độc.”
“Độc tính càng mạnh thì càng khó tiêu diệt. Một khi nảy mầm thành cây, loại cây độc đó sẽ sinh trưởng rất mạnh, gần như không thể nhổ bỏ được. Nếu em định trồng mấy thứ này thì phải hết sức cẩn thận.”
“Còn trứng thì tôi nghe nói muốn ấp được cần nhiệt độ nhất định, tuyệt đối không được đem ra nắng, nếu không phôi thai bên trong sẽ nhanh chóng chết. Những việc em định làm đều không đơn giản đâu.”
Giang Miểu không ngờ lại phiền phức đến vậy, theo phản xạ liếc nhìn ra phía cửa sau, nơi đó chính là khu canh tác và chăn nuôi.
Tính đến giờ, cô vẫn chưa ra đó xem qua, cũng chẳng rõ tình hình như thế nào.
Tô Nghị nhìn cái là biết cô đang nghĩ gì, liền đứng dậy đi tới cửa sau, hé một khe nhỏ, thấy cửa sau nằm ở mặt khuất nắng thì ngoắc tay gọi Giang Miểu: “Lại đây xem, mảnh đất này đã được chia riêng rồi.”
Giang Miểu nhìn ra ngoài, đập vào mắt là một mảnh đất hoang rộng chừng một mẫu, trên đó không có một ngọn cỏ, bốn phía là tường cao bao quanh. Vật liệu xây tường giống hệt như lán trại, cuối mảnh đất còn có một cánh cửa nhỏ dẫn sang khu chăn nuôi bên cạnh, diện tích cũng khoảng một mẫu, mái che hoàn toàn kín.
Nhìn những bức tường cao xung quanh, cô ngập ngừng hỏi: “Những bức tường này để ngăn trộm à?”
Tô Nghị gật đầu: “Đúng mà cũng không hẳn. Ngoài chuyện phòng trộm, đây còn là biện pháp bảo vệ. Dù sao người bình thường đâu có thiết bị đo phóng xạ, không thể biết rau củ có nhiễm xạ hay không, hoặc nhiễm ở mức nào. Nhỡ ăn nhầm hoặc lỡ chạm phải rau bị nhiễm xạ cao thì hậu quả rất nghiêm trọng.”
“Có thể bị biến dị à? Giống như ba em…” Ánh mắt trong trẻo của Giang Miểu nhìn về phía anh, khiến Tô Nghị bất giác sinh ra chút thương cảm, nhẹ nhàng an ủi: “Chỉ cần tiếp xúc với vật bị nhiễm xạ nặng thì xác suất biến dị sẽ rất cao. Biến dị ra sao thì không ai biết, nhưng đa số chẳng phải chuyện tốt gì đâu. Em nhất định phải thật cẩn thận.”
“Vâng.” Giọng Giang Miểu rất khẽ.
Tô Nghị đang định đóng cửa thì nghe cô ngập ngừng nói: “Có thể giúp em lắp mái che cho vườn rau được không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)