Trong nhà đóng cửa nên hơi tối, nhưng may là tường có vài lỗ hở nên vẫn đủ ánh sáng để nhìn rõ mặt người.
Thấy Giang Miểu có vẻ lúng túng và còn chút đề phòng, Tô Nghị liền ngồi bệt xuống đất, nở nụ cười thân thiện nói: “Tôi cũng chỉ là nghe theo lệnh cấp trên mà kết hôn với em thôi. Trước giờ chúng ta chưa từng gặp mặt, giờ đột nhiên sống chung thế này chắc em cũng thấy gượng gạo. Coi như trước tiên làm bạn đi.”
“Tôi tên Tô Nghị, năm nay 25 tuổi, cha mẹ đều mất rồi. Hiện là tiểu đội trưởng đội 857 của đội lính đánh thuê Thương Ưng. Nhiệm vụ chính của chúng tôi là phụ trách an toàn khu ngoại thành và thực hiện các mệnh lệnh từ cấp trên. Sau này có tôi ở đây, sẽ không ai dám bắt nạt em.”
Thấy Giang Miểu nhỏ người gầy gò như vậy, trong mắt Tô Nghị thoáng hiện lên một tia nghi hoặc: “Em bao nhiêu tuổi rồi?”
Chỉ qua mấy câu đơn giản này, Giang Miểu đã có thể sơ bộ đánh giá rằng Tô Nghị trước mắt không phải kiểu người khó sống chung, cô thầm thở phào, nở nụ cười mà cô cho là thân thiện: “Em tên Giang Miểu, năm nay 18 tuổi, cũng không còn cha mẹ, một thân một mình. Trước kia vẫn đi theo nhóm chạy nạn 672.”
“Nhóm 672? Đoàn trưởng là Trần Kiến Nghiệp à?” Tô Nghị hỏi theo bản năng.
“Anh biết anh ta à?” Giang Miểu càng thêm kinh ngạc.
Tô Nghị cười cười như không có gì to tát: “Nghe nói người này cũng được đấy. Mười năm thiên tai mà vẫn chịu cưu mang nhiều người già yếu bệnh tật. Dù nguy hiểm tứ phía, thiếu thốn đủ điều, nhưng vẫn không bỏ rơi bất cứ ai đến nương nhờ. Vì vậy có không ít người nguyện ý đi theo.”
Người có tình có nghĩa như vậy trong thời loạn thế này thật sự không nhiều.
Vẻ mặt Giang Miểu bình thản, liếc nhìn Tô Nghị, nghiến răng nói: “Phần lớn người đời đều đánh giá một người dựa trên lời người khác.”
Tô Nghị nhướn mày: “Sao? Danh bất xứng thực à?”
Giang Miểu gật đầu: “Trần Kiến Nghiệp chẳng phải người tài cán gì, thậm chí có phần sợ vợ. Không phải anh ta tự nguyện cưu mang chúng em, mà là vợ anh ta kiên trì muốn cứu người. Ở cùng họ lâu như vậy, em nghi ngờ vợ anh ta có năng lực đặc biệt nào đó mà người khác không biết.”
“Trần Kiến Nghiệp dựa vào vợ mới sống sót qua mười năm thiên tai. Về sau vợ mất, thái độ của anh ta với chúng em cũng thay đổi. Chỉ là trước kia đã xây dựng hình tượng rồi, anh ta không muốn tự tay phá hủy, nên vẫn giả bộ.”
“Nói thật, không còn sự hậu thuẫn của vợ, nhóm 672 ngày càng khó kiếm được đồ ăn, trong nhóm bắt đầu có nhiều lời oán than, lòng người bất ổn. Anh ta biết mình không thể tiếp tục dẫn dắt được nữa nên mới quyết định nộp mình cho chính phủ.”
Tô Nghị như bừng tỉnh, cười toe toét với Giang Miểu: “Thông tin em cung cấp rất hữu ích, cảm ơn nhé.”
Giang Miểu cũng không biết có ích gì, nhưng thấy Tô Nghị cảm ơn, cô cũng vui vẻ nhận lấy.
Lúc này Tô Nghị mới quan sát kỹ mọi ngóc ngách trong căn nhà, sau khi nhìn xong, khóe miệng khẽ giật: “Quả nhiên là không thể trông chờ gì nhiều ở họ. May mà tôi đã mang hết đồ trong nhà đến rồi.”
“Ở đây có một cái nồi sắt, có thể dùng để nấu ăn, còn có thùng, chậu và khăn mặt. Tôi thường xuyên phải ra ngoài làm nhiệm vụ nên không hay ở nhà, mấy món đồ này em cứ tùy ý sắp xếp.” Tô Nghị chỉ vào mấy món đồ vừa mang đến, nói tiếp: “Cả túi này đều là củ cải trắng do cấp trên phân phát. Nếu em đói thì cứ lấy ăn. Còn cái này nữa, đây là nước đã qua xử lý, tuy vẫn còn chút phóng xạ nhưng rất nhỏ, dùng uống hằng ngày không sao.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)