Giang Miểu mang đồ của mình về nhà, vừa đẩy cửa vào đặt xuống thì thấy phía chân trời đã bắt đầu ửng sáng. Cô thầm kêu không ổn, vội vàng chạy ra ngoài nhặt ít đá và gạch vụn.
Sau đó lại kéo giá sắt trong nhà ra làm thang tạm, miễn cưỡng trèo lên mái, kê thêm một ít đá lên phần mái che phòng ngủ và nhà vệ sinh, rồi phủ những tấm trần vừa nhặt được lên, dùng gạch đá đè chặt lại.
Tạm ổn rồi thì cô nhanh chóng trèo xuống. May mà cô gầy gò nhỏ bé, nếu không thì cái giá sắt này chắc không chịu nổi.
Làm xong hết mấy việc đó, Giang Miểu đã mệt rã rời.
Cô vẫn phải cắn răng kéo giá sắt vào trong nhà trước khi nắng kịp chiếu tới cửa, rồi khóa chặt cửa lại.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành 1% công trình lãnh địa. Phát hiện ký chủ vẫn đang trong giai đoạn sinh tồn sơ cấp. Vật phẩm đăng nhập hôm nay: A - Thực phẩm, B - Nước uống, C - Vật dụng sinh hoạt. Xin hãy chọn một mục.]
Nghe thấy giọng hệ thống quen thuộc, Giang Miểu liền thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt cũng thư thái hơn nhiều.
Nghĩ đến đồ ăn, cô lập tức đi lục cái túi.
Giờ mặt trời đã lên, bên ngoài hầu như chẳng có ai qua lại, cửa nhà cô đã khóa chặt nên cô có thể thoải mái kiểm tra đồ đạc.
Gia vị thì tạm chưa cần xem tới, còn mì ăn liền chắc chắn đã quá hạn từ lâu, chẳng rõ có còn ăn được không. Khi cô còn đang phân vân thì hệ thống lại nhắc lại một lần nữa.
Giang Miểu nghiến răng một cái, nói: “Tôi chọn thực phẩm.”
Trong tình hình không chắc mấy món kia còn ăn được không, một mình cô vẫn nên tránh mạo hiểm thì hơn.
Nghĩ đến chai nước hôm qua nhận được khi đăng nhập, có vẻ như cô vẫn nên tiếp tục cố gắng xây dựng lãnh địa.
Không nói đâu xa, chỉ cần nơi ở có chút thay đổi là hệ thống đã thưởng khá hào phóng.
Vấn đề lớn nhất bây giờ là cất giấu chỗ đồ ăn này ở đâu mới an toàn?
Giang Miểu không có không gian chứa đồ nghịch thiên gì cả, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn thấy cách an toàn nhất là đào một cái hố trong nhà rồi chôn mấy món này xuống đất. Nhưng mà đào hố thì cũng là việc tốn sức, mà phiền hơn nữa là cô lại chẳng có công cụ nào!
Khi cô đang rối bời chưa biết làm sao, thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa nhịp nhàng, chậm rãi.
Giang Miểu giật mình, vội vàng nhét hết mấy món kia xuống gầm giường sắt.
Sau đó đóng cánh cửa đơn sơ của phòng ngủ lại, rồi đi ra mở cửa.
Lúc này mặt trời đã lên, cô tuyệt đối không dám để cả người lộ ra trước cửa, chỉ hé một khe nhỏ, trốn sau cánh cửa.
Bên ngoài là một người đàn ông cao khoảng một mét tám lăm, mặc đồ lính đánh thuê. Cô thoáng do dự trong mắt: “Anh là?”
Người đàn ông thấy cô cảnh giác như vậy, trong mắt thoáng qua một tia tán thưởng, rồi tự giới thiệu: “Tôi tên là Tô Nghị. Em là Giang Miểu đúng không? Tôi là bạn đời được chính phủ phân phối cho em. Tôi vào được chứ?”
Sự đề phòng trong mắt Giang Miểu dần tan biến, thay vào đó là vài phần tò mò.
Cô nghiêng người để anh vào, thấy anh vác theo một đống đồ đạc, còn xách không ít xoong nồi bát đũa, mắt cô lập tức trợn tròn.
“Đóng cửa lại đi, kẻo nắng chiếu vào.” Tô Nghị đặt đồ xuống rồi mới quay lại nhìn cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)