Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
“Đây vốn là quy định của đội tìm kiếm! Cô hưởng được sự che chở của đội thì cũng phải có nghĩa vụ đóng góp!” – Giọng của Từ Xuân Nguyệt đầy sự tự tin.
Giang Miểu bật cười khẽ, bước ra từ sau lưng Tô Dật.
“Che chở của đội tìm kiếm? Nếu trước kia là dì Ngọc Hồng đứng đầu thì tôi còn tin được. Nhưng từ khi dì ấy mất, đội đã từng giúp gì cho tôi chưa? Thức ăn, nước uống – đều do tự tôi tìm. Có những hôm hai ngày chẳng có gì vào bụng, chỉ nhờ vài giọt nước uống để cầm hơi.
Ngay cả chút nước đó cũng là do tôi tự đi tích góp. Nói thử xem, đội đã che chở tôi cái gì? Khi dì Ngọc Hồng bệnh, tôi còn ở lại chăm sóc. Lúc chôn cất cũng là tôi cùng mấy người nữa lo liệu. Lúc đó cô ở đâu?
Từ Xuân Nguyệt, chuyện tốt thì cô chạy nhanh hơn ai hết, gặp bất lợi là lại lặn mất tăm. Cô nghĩ tôi dễ bắt nạt à?”
“Khỏi dài dòng với bọn họ, đánh ra ngoài là được.” – Tô Dật, người vốn điển trai, vậy mà lời nói ra lại lạnh như băng.
Không đợi Từ Xuân Nguyệt hay mấy người kia kịp mở miệng, Tô Dật đã thẳng tay xách từng người ném ra xa cả mấy mét.
Đám đông chứng kiến cảnh Từ Xuân Nguyệt và Lưu Oánh ngã lăn lộn dưới đất, đau đến nghiến răng, không ai dám hó hé thêm bất kỳ một lời nào, mạnh ai người nấy chạy tán loạn.
Giang Miểu bị thân thủ của Tô Dật làm cho ngạc nhiên thêm lần nữa, lập tức vỗ tay khen ngợi.
Hàng xóm xung quanh không biết đã ra từ lúc nào, thấy thế cũng cùng nhau vỗ tay tán thưởng.
Tô Dật tranh thủ chào hỏi từng người, rồi điềm đạm nói:
“Không không, chúng tôi nghe hết rồi. Là bọn họ cố tình gây sự chứ không phải lỗi của hai người. Với lại nhà hai người sửa từ sáng tới giờ, ai mà không biết!”
Người vừa nói là một người đàn ông khoảng bốn mươi, bên cạnh là một phụ nữ tầm ba mươi, cả hai đều có vẻ dễ chịu, thân thiện.
Tô Dật mỉm cười gật đầu, nói tiếp:
“Mỗi tháng tôi chỉ được về nhà hai lần, nên phải tranh thủ sửa sang mọi thứ. Hôm nay hơi ồn, mong mọi người thông cảm. Mai là xong rồi.”
Mọi người đều không để bụng.
“Thời tiết này nóng như thiêu đốt, ban ngày ai mà ngủ được đâu!” – người phụ nữ thở dài.
Suốt buổi sáng, cả nhà nóng như cái lò. Ai nấy phải tránh nắng ở góc sân mãi đến trưa mới dám vào nhà, mà vào rồi vẫn còn nóng đến muốn ngất. Ai cũng lo sau này còn phải chịu sao đây.
Nghe vậy, Giang Miểu liền đề nghị:
“Nếu được thì mọi người cũng thử làm như nhà tôi, thêm một tầng mái phụ phía trên. Càng nhiều lớp cách nhiệt thì bên dưới càng mát. Với lại nên gia cố tường nữa, cũng để cách nhiệt. Sau khi sửa xong, phòng mát hơn hẳn, không tin mọi người cứ vào thử xem.”
Lúc này mới đầu đêm, tường nhà còn âm ấm vì nắng cả ngày. Nhà nào cũng nóng nực khó chịu.
Vài người thử bước vào phòng khách nhà Giang Miểu, ai nấy đều ngạc nhiên vì thật sự mát hơn hẳn.
Một người nhảy dựng lên:
“Không được! Tôi phải đi kiếm ván gỗ với tấm trần ngay, tranh thủ đêm nay sửa cho xong, không mai nóng thế này thì làm sao chịu nổi!”
Cặp vợ chồng kia cũng vội vã rời đi theo.
Xem ra, đêm nay mấy nhà xung quanh chắc chẳng ai ngủ được.
Sau khi tiễn hết mọi người, Tô Dật đóng cửa lại rồi quay sang nói với Giang Miểu:
“Lúc nãy cô xử lý rất tốt. Nếu việc cải tạo nhà thật sự hiệu quả, mấy người xung quanh sẽ ghi nhận công cô. Sau này tôi vắng nhà cũng yên tâm hơn, ít ai dám gây chuyện.
Mai tôi sẽ đi vòng quanh, kiếm xem có cái cửa sắt nào chắc chắn, gắn thêm bên ngoài để phòng có người phá cửa xông vào.”
Giang Miểu mím môi, gật đầu liên tục: “Tối nay nhờ có anh, cảm ơn anh nhiều lắm.”
Tô Dật phất tay: “Chúng ta là một đội rồi, đừng khách sáo. Khu trồng rau tôi đã dựng xong giàn che, lớp đất trên cùng cũng đã moi ra luôn rồi, Nếu cô thấy chưa đủ sâu thì tôi đào tiếp.”
“Nhanh thế luôn á?” – Giang Miểu mở to mắt, vừa ra cửa sau thì bước hụt, suýt nữa ngã nhào, miệng không kìm được la lên: “Anh đào luôn hai phân đất rồi á? Làm kiểu gì mà lẹ thế?”
Tô Dật chỉ mỉm cười, lấy đèn năng lượng trong túi ra rồi dẫn Giang Miểu xuống đất.
Lúc này cô mới phát hiện góc sân có một chiếc máy xúc mini.
“Cái này ở đâu ra vậy?”
Thấy vẻ mặt hớn hở của Giang Miểu, giọng Tô Dật cũng nhẹ hơn hẳn: “Cô nói cần làm đất, nên tôi liên hệ với mấy anh em trong đội, nhờ mang máy xúc tới. Tiện thể chở luôn vật liệu để dựng cái giàn che.
Vừa lúc cô rời đi thì họ tới. Đất này không phải tôi đào một mình đâu, là cả mấy anh em cùng làm. Cái giàn cũng là bọn tôi dựng chung. Một mình tôi thì sao làm kịp.”
Trong giai đoạn tái thiết hoang địa, thiết bị và vật liệu xây dựng đều được cung cấp khá đầy đủ. Chiếc máy xúc mini kia vốn là đồ của lính đánh thuê để đào tìm thức ăn. Việc Tô Dật dùng cho việc nhà, đúng là tranh thủ “của công dùng làm việc riêng”.
Sự tận tâm của anh khiến Giang Miểu vừa cảm động vừa cảm thấy ngại ngùng.
“Anh giúp tôi nhiều như vậy, tôi thật sự không biết lấy gì để báo đáp. Nhưng như anh nói, giờ chúng ta là một nhóm rồi, tôi không khách sáo nữa. Đợi tôi trồng được củ cải trắng, tôi sẽ chia cho anh một nửa!”
Tô Dật bật cười, không mấy để tâm đến lời cô nói, giọng đầy trêu chọc như dỗ đứa trẻ con:
“Được! Tôi chờ củ cải của cô đấy. Không có củ cải thì chỉ cần mấy lá cải cũng được.”
“Xem thường ai vậy trời!” – Giang Miểu trợn mắt, nhưng vì chiếc máy xúc nên cô tạm bỏ qua không so đo nữa. “Tối nay mấy nhà kia chắc cũng không ngủ, anh dạy tôi cách dùng đi, tôi muốn đào sâu thêm chút nữa, tốt nhất là tới lớp đất còn ẩm.”
Tô Dật không nhiều lời, tiến lại cầm lấy tay điều khiển: “Tôi làm cho. Dạy cô làm còn lâu hơn tôi tự làm xong.”
Giang Miểu không phục.
Nhưng chưa tới mười phút sau thì cô đã bị “dạy dỗ” đàng hoàng.
Tô Dật vận hành máy xúc cực kỳ thành thạo, chỉ mấy chốc đã đào xong một luống dài, đất đùn cao như một ngọn đồi nhỏ.
Cô vội vàng xách thùng đi xúc đất đem đổ, quay lại chưa được vài phút thì thấy đống đất càng lúc càng cao hơn, tốc độ của cô căn bản không theo kịp anh.
Cuối cùng vẫn phải nhờ Tô Dật giúp mới dọn xong được hết đống đất.
Ước chừng, mảnh đất rộng một mẫu đã được đào sâu khoảng bốn mươi phân. Đất bên dưới bắt đầu ẩm, độ sâu này cũng đã đủ để trồng củ cải trắng rồi.
Để giữ ẩm cho đất, Giang Miểu phủ lớp vật liệu thừa từ giàn che lên bề mặt.
Khi mọi việc hoàn tất, trời cũng đã bắt đầu hửng sáng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)