Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trồng Trọt Giữa Đất Hoang, Chồng Được Phát Siêu Xịn Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Sắc mặt Trần Kiến Nghiệp lập tức sầm xuống: “Tôi thiên vị cái đầu cô! Cô không thấy tôi bị người đàn ông của Kỷ Tiểu Nghệ đánh cho thành ra thế này à? Bà Kỷ hôm nay còn ngang nhiên tuyên bố sẽ không đi khai hoang cùng bọn tôi nữa, cô có giỏi thì tự đi mà thuyết phục họ đi!”

Từ Xuân Nguyệt không cam lòng, bĩu môi lẩm bẩm: “Bà Kỷ chỉ nói cho hả giận thôi, mai kiểu gì cũng lại theo mình ra ngoài! Sao đồ của họ thì lại không cần chia chứ?”

Đúng lúc có mấy người khác đi ngang qua, Từ Xuân Nguyệt lập tức kéo họ lại, kể lể tình hình, mặt mày cau có: “Lúc này rồi mà các người còn muốn giả câm giả điếc à? Phải đồng lòng mới được! Nếu bà Kỷ và mấy người kia không chịu giao đồ ra, lần sau đi khai hoang nhất định không thể cho họ đi cùng nữa! Mấy năm qua họ được lợi không ít trong nhóm, giờ cũng phải trả lại một phần rồi!”

Cô ta càng nói càng khí thế, những người khác nghe xong cũng bắt đầu lung lay.

Lưu Doanh – người từ nãy giờ vẫn giả vờ câm điếc – lúc này mới lên tiếng: “Kiến Nghiệp, hay là mình đi nói thử xem? Mấy năm nay họ được anh che chở nhiều như vậy, giờ cái gì cũng không chịu nhường, có phải quá đáng quá rồi không?”

Trần Kiến Nghiệp đúng là có chút dao động, nhưng vừa mới nhúc nhích thì chỗ đau trên người lại nhức nhối, khiến ông ta lập tức cụt hứng: “Muốn đi thì tự đi đi, tôi sau này không dẫn họ theo nữa, thích làm gì thì làm!”

“Đội trưởng, từ bao giờ mà anh trở nên nhát gan thế này?”

“Phải đấy! Trước kia anh đâu có như vậy!”

Lưu Doanh tức đến mức gần như phát điên, lập tức cãi nhau tay đôi với Từ Xuân Nguyệt và mấy người khác, càng lúc càng căng, suýt nữa đánh nhau ngay tại chỗ.

Cuối cùng, không ai dám trực tiếp đến gây sự với bà Kỷ và hai cô cháu, nên tất cả ánh mắt đều chuyển hướng sang Giang Miểu – người thường xuyên tách nhóm.

Để xoa dịu sự bất mãn của đám đông, Lưu Doanh cắn răng nói: “Thôi được rồi, vậy để tôi thay chồng đi một chuyến! Giang Miểu ở khu nào vậy?”

Người biết địa chỉ lập tức báo lại.

Một nhóm người khí thế hừng hực kéo nhau đến nhà của Giang Miểu.

Lúc này, Trương Thành vừa đưa Giang Miểu về đến cửa nhà.

Tô Dật cũng vừa bước ra, không ngờ lại gặp Trương Thành ở đây. Hai người nói vài câu xã giao.

Trương Thành mặt nghiêm lại, nói thẳng: “Tô Dật, hôm nay chúng tôi có xung đột với vợ chồng Trần Kiến Nghiệp. Tên đó không giống như lời đồn, Hắn chẳng phải là người tốt lành gì. Hắn còn xúi bọn khác ra tay với bà Kỷ, may mà tôi ngăn cản kịp thời. Nhưng tôi lo lúc chúng ta nghỉ xong quay về, họ sẽ đi tìm mấy người kia tính sổ.”

Tô Dật lập tức nhìn về phía Giang Miểu, cau mày: “Cô bị thương à?”

Giang Miểu thành thật lắc đầu: “Không có, họ không ra tay với tôi, nhưng tôi đi cùng bà và Tiểu Nghệ, chắc chắn họ sẽ không tha cho tôi đâu.”

Tô Dật khẽ thở dài nhẹ nhõm, quay sang Trương Thành: “Mai tôi cùng mấy người đi khai hoang. Nhân tiện cảnh cáo đám người đó một lần, chắc sẽ ổn thôi.”

Trương Thành biết, với tính cách của Tô Dật, cái gọi là “cảnh cáo” tuyệt đối không đơn giản chỉ là nói vài câu. Vì vậy, anh yên tâm hẳn, khoé miệng khẽ nhếch lên, nói nhỏ: “Người yêu cậu lợi hại lắm đấy, hôm nay tìm được thứ cực kỳ giá trị đấy, đích thân cậu đi kiểm tra thử đi.”

Tô Dật gật đầu tiễn Trương Thành rồi mới quay vào trong, gọi Giang Miểu vào nhà.

Mới chỉ buổi chiều mà trong phòng khách đã có thêm một chiếc giường gỗ dài hai mét, rộng một mét.

Giường dựa sát tường, nằm ngủ hay ngồi đều tiện. Ít ra, có khách tới cũng có chỗ cho ngồi đàng hoàng.

Giang Miểu nhìn trái nhìn phải, nhìn kiểu gì cũng thấy vừa ý: “Anh làm nhanh thật đấy, mới đó mà đã dựng xong rồi.”

Khoé môi Tô Dật hơi cong: “Tôi không làm nhanh thì tối nay phải ngủ đất mất. Chỗ này toàn đất cứng, chứ có phải nền xi măng nhẵn nhụi gì cho cam đâu.”

Giang Miểu cực kỳ đồng tình, liền lôi bao đồ ra, hào hứng nói: “Cho tôi mượn giường chút nhé!”

Vừa nói vừa lấy hai túi gạo lớn ra, đặt ngay ngắn trên giường, vẻ mặt rõ ràng có chút khoe khoang.

“Gạo trắng!” Tô Dật giật mình, đồng tử khẽ co lại. Anh chớp mắt mấy lần để xác nhận không nhìn nhầm, rồi gần như bật dậy: “Cô tìm được ở đâu vậy? Còn nữa không?”

Giang Miểu lắc đầu: “Trương Thành đã đào hết khu đó rồi. Ngoài một can dầu ăn ra thì chẳng còn gì.”

Tô Dật nhìn cô chằm chằm, giọng nghiêm túc: “Vận may của cô đúng là không đùa được. Cô có biết giá trị của hai túi gạo này không?”

Giang Miểu vẫn lắc đầu.

Tô Dật bật cười: “Không biết cũng là điều dễ hiểu. Bây giờ gạo trắng như thế này rất hiếm. Một túi 20 cân, đóng gói chân không, ở nội thành có thể bán tới mười ngàn điểm.”

Giang Miểu hai mắt sáng rực: “Vậy thì, tôi muốn bán!”

Tô Dật không ngạc nhiên chút nào: “Bán thì chắc chắn là bán rồi. Nhưng loại hàng này mà xuất hiện ở nội thành sẽ bị người khác nhắm vào. Nếu em tin tôi, tôi sẽ giúp em xử lý. Đợi tôi về, sẽ chuyển điểm lại cho em.”

Giang Miểu do dự một lát rồi gật đầu: “Vậy phiền anh nhé.”

Tô Dật còn tưởng cô sẽ đắn đo, hoặc từ chối, ai ngờ cô nhận lời thẳng thắn như vậy, làm anh bỗng dưng chẳng biết nên có phản ứng như thế nào.

“Giang Miểu, hình như cô vẫn chưa thực sự hiểu rõ giá trị của hai túi gạo này đâu...”

Lời còn chưa dứt, Tô Dật đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa.

Sắc mặt anh lập tức thay đổi, nhanh chóng ôm hai túi gạo mang vào phòng Giang Miểu, đóng cửa lại, khoá chặt.

Giang Miểu còn chưa kịp hiểu gì, ngoài cửa đã vang lên tiếng đập mạnh: “Giang Miểu, ra đây cho tôi!”

Giang Miểu sững người, lập tức nhìn về phía Tô Dật: “Là Lưu Doanh! Vợ của Trần Kiến Nghiệp! Chính cô ta gây chuyện trước khiến chúng tôi phải trở mặt với bọn họ.”

Tô Dật lập tức hiểu ra.

Anh đứng chắn trước mặt Giang Miểu, bước ra mở cửa: “Có chuyện gì?”

Lưu Doanh và đám người phía sau vừa nhìn thấy dáng người cao lớn, gương mặt lạnh lùng của Tô Dật, lập tức im bặt. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai dám lên tiếng.

Lưu Doanh cố gắng lấy lại bình tĩnh, ngập ngừng nở nụ cười: “À... à, bọn tôi chỉ muốn hỏi Giang Miểu ở đâu. Xin lỗi vì làm phiền.”

Giang Miểu ló đầu ra từ phía sau Tô Dật, ánh mắt đầy cảnh giác: “Cô tới làm gì?”

“Giang Miểu?!” Lưu Doanh trừng mắt, nhìn cô lại nhìn sang Tô Dật, khuôn mặt ghen tức đến méo mó: “Đây là người đàn ông của cô à?”

Giang Miểu gật đầu, mặt tỉnh bơ: “Sao? Có vấn đề gì không?”

Ánh mắt Lưu Doanh lập tức mất đi tia hy vọng cuối cùng.

Từ Xuân Nguyệt thấy Lưu Doanh ấp úng mãi chẳng vào được chủ đề chính, sốt ruột bước lên: “Chúng tôi đến để nhắc cô, theo quy định của tổ đội 672, toàn bộ thực phẩm tìm được đều phải nộp lên để được phân chia.”

Giang Miểu lập tức hiểu ra, nhìn nhóm người kia đầy chế giễu: “Nếu tôi nhớ không lầm thì chỗ này là khu ngoại thành. Chính quyền cũng không ép buộc phải nộp đồ. Vậy mấy người lấy tư cách gì mà đòi tôi nộp đồ cho mấy người?”.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc