Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trồng Trọt Giữa Đất Hoang, Chồng Được Phát Siêu Xịn Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Tô Dật chỉ cần chợp mắt khoảng nửa tiếng thôi thì đã tỉnh táo lại hẳn. Còn Giang Miểu thì không được khỏe như anh, cô đành lặng lẽ quay về phòng, uống nốt nửa chai nước còn lại mới dần lấy lại sức.

“Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành mục tiêu [Xây dựng lãnh địa – Mức 5]. Phát hiện ký chủ vẫn đang ở giai đoạn sinh tồn sơ cấp. Vật phẩm điểm danh hôm nay có ba lựa chọn: A – Thực phẩm, B – Nước uống, C – Đồ sinh hoạt. Xin hãy chọn một.”

Giang Miểu hơi nheo mắt, bắt đầu suy nghĩ.

Hôm qua cô đã chọn thực phẩm, thùng bánh quy nén đó còn đủ dùng thêm vài ngày, hiện tại chưa cần thêm đồ ăn. Đồ sinh hoạt thì hơi khó giấu, ít nhất là khi Tô Dật vẫn đang ở trong nhà, không thể nào đồ dùng sinh hoạt lại tự dưng xuất hiện được. Cân nhắc một hồi, lựa chọn hợp lý nhất vẫn là nước uống.

“Tôi chọn B – Nước uống.”

Âm thanh ngọt ngào của hệ thống lại vang lên trong đầu cô: “Đã nhận lựa chọn: nước uống. Đang tiến hành quay số… Kết thúc quay số. Chúc mừng ký chủ nhận được một thùng nước uống. Mời ký chủ kiểm tra.”

Hệ thống vừa dứt lời, trước mặt Giang Miểu đã xuất hiện một thùng nước uống không nhãn mác, khoảng mười hai chai, mỗi chai hai lít.

Cô mừng rỡ đến suýt quỳ xuống tại chỗ.

Để tránh cho Tô Dật nghi ngờ, cô vội vàng kéo thùng nước giấu dưới gầm giường, định lát nữa ra ngoài kiếm thêm ít đồ sinh hoạt, tốt nhất là thứ gì đó có thể che được gầm giường, hoặc giấu thêm đồ cũng tiện.

Giấu đồ xong, cô mới rời khỏi phòng, không quên khóa cửa cẩn thận.

Tô Dật vẫn đang ở ngoài đồng. Sau khi làm việc suốt từ nửa đêm, anh nằm ngủ luôn ngoài ruộng, bảo là nằm bên ngoài mát hơn trong nhà.

Giang Miểu mở cửa sau, gọi nhỏ: “Tô Dật, mình đi được rồi.”

Tô Dật lập tức mở mắt, bật dậy như phản xạ, đeo túi đã chuẩn bị sẵn lên vai, đáp: “Đi thôi.”

“Anh không ăn gì à?” Giang Miểu lấy ra một củ cải trắng.

Tô Dật tự nhiên nhận lấy: “Cảm ơn.”

Chỉ thấy anh ăn xong một củ cải trong chớp mắt, như thể chẳng bỏ bụng được bao nhiêu.

Giang Miểu vội quay vào nhà, cầm thêm một củ ra cho anh.

Lần này Tô Dật có phần bất ngờ: “Cô không sợ tôi ăn hết đồ ăn của cô à?”

Giang Miểu lắc đầu thật thà: “Đây vốn là đồ ăn anh mang về, anh có ăn hết cũng không sao. Tôi có thể tự tích trữ được.”

Tô Dật bật cười. Nếu người khác nói vậy, chắc chắn anh sẽ nghi ngờ. Nhưng hôm qua anh đã tận mắt chứng kiến khả năng của Giang Miểu, biết cô thực sự có thể tự nuôi sống bản thân, chứ không phải nói cho có lệ.

Anh nhận củ cải trong tay cô, ăn xong mới chậm rãi nói: “Bình thường tôi chỉ ăn sáng và tối, hiếm khi ăn giữa buổi, trừ khi tốn nhiều sức quá.”

Giang Miểu gật đầu tỏ ý đã hiểu: “Vậy anh có muốn ăn thêm một củ nữa không?”

Lần này thì Tô Dật thật sự không nhịn được, quay đầu nhìn cô gái nhỏ trước mặt chỉ cao đến ngực mình, nghiêm túc nói: “Đồ ăn rất quý. Dù anh là lính đánh thuê, nhu cầu cao hơn người thường, nhưng một bữa ăn hai củ cải cũng là nhiều lắm rồi.”

Một ngày hai bữa, mỗi bữa hai củ – tổng cộng bốn củ cải một ngày. Trong khi người khác bình thường chỉ ăn một hoặc hai củ là cùng.

Giang Miểu liếc nhìn vóc dáng rắn chắc của Tô Dật, trong lòng không khỏi thắc mắc – sao có thể nhờ mấy củ cải mà nuôi ra được thân hình này chứ?

Hai người ra khỏi căn lều, vừa vặn gặp nhóm Chu Lam Thiên cũng chuẩn bị đi nhặt phế liệu.

Tô Dật chủ động tới chào hỏi, nói vài câu đã thuận lợi đưa Giang Miểu nhập vào đội của Chu Lam Thiên.

Đi được nửa đường, họ lại gặp ba người nhà Kỷ Tiểu Nghệ. Giang Miểu vội vã gọi họ nhập nhóm, đội hình vì thế lại càng đông hơn.

Trong khi đó, sáng sớm, Trần Kiến Nghiệp đã gọi các thành viên đội 672 lại, nghiêm khắc căn dặn: tuyệt đối không được cho Giang Miểu và ba bà cháu nhà họ Kỷ đi cùng. Mục đích rõ ràng là muốn ép họ tự xuống nước xin lỗi, nộp lại những thứ họ đã tìm được.

Nhưng đợi mãi chẳng thấy bóng dáng nhóm Giang Miểu, ngược lại, lại thấy cô xuất hiện trong một đội khác, mà bên cạnh còn có thêm cả Tô Dật.

Chỉ cần một mình Trương Thành là bọn họ đã khó đối phó, giờ lại thêm một người, người đó nhìn lại còn có vẻ ghê gớm hơn cả Trương Thành… Trần Kiến Nghiệp lập tức mất hết ý định “dạy dỗ” lại, lặng lẽ lùi xa ra.

Giang Miểu tất nhiên nhận ra động thái đó. Cô liếc nhìn Tô Dật, nói nhỏ: “Họ sợ anh đấy.”

Tô Dật nhìn theo hướng nhóm Trần Kiến Nghiệp bỏ đi, khẽ cười, đáp: “Tôi vừa mới nói chuyện với Trương Thành, tiện thể điều tra thêm về mấy người hàng xóm quanh nhà mình.”

“Chu Lam Thiên từng là đội trưởng đội nhặt phế liệu, họ đến khu trú tạm trước đội 672, sống trong khu lều cũng lâu rồi, có chút tiếng tăm. Người này không tệ, đáng tin hơn Trần Kiến Nghiệp. Về sau cô cứ đi cùng nhóm họ, có Chu Lam Thiên che chở, Trần Kiến Nghiệp sẽ không dám làm gì cô đâu.”

“Cảm ơn anh.” Giang Miểu chân thành nói.

“Đừng khách sáo, lại đây giúp tôi một tay.” Tô Dật cúi xuống dọn dẹp thứ vừa đào được.

Đó là một cánh cửa chống trộm bằng nhôm kính, bị đè dưới đống gạch vụn sập xuống. Ngoài phần chốt bị hỏng, toàn bộ cửa vẫn còn rất nguyên vẹn. Điều đáng quý là cửa có lưới thép không bị gỉ, có thể nhìn ra bên ngoài.

Giang Miểu phụ giúp, cùng Tô Dật nhấc cánh cửa ra ngoài.

Tô Dật lại tiếp tục đào: “Bên dưới có lẽ còn một cánh cửa nữa.”

Giang Miểu gật đầu: “Anh đào tiếp đi, tôi đi quanh xem có tìm được đồ ăn gì không.”

“Đừng đi xa quá.” Tô Dật nhắc một câu rồi tiếp tục vùi đầu vào làm việc.

Đây là lần đầu tiên Giang Miểu đến khu này. Không cần Tô Dật dặn, cô cũng không dám rời khỏi phạm vi an toàn, chỉ quanh quẩn gần đó dò xét địa hình.

Cảnh tượng ở đây khá giống khu đổ nát họ đi hôm qua, chỉ khác là chỗ này chưa bị phá hủy hoàn toàn, vẫn lờ mờ thấy được bóng dáng kiến trúc – hẳn là một khu trung tâm thương mại trước kia.

Nếu vậy thì dưới đống đổ nát kia có thể giấu được không ít thứ quý giá.

Cô vác túi lưới của mình, cầm theo cái xẻng Tô Dật đưa, tìm một góc vắng người bắt đầu đào.

Mấy người quanh đó thấy cô cứ đào bừa, đều lắc đầu – làm vậy sao mà tìm được gì? Đúng là còn non nớt quá.

Nhưng cũng chẳng ai lên tiếng, cứ để mặc cô đào hăng say.

Khoảng nửa tiếng sau, Giang Miểu đã đào được một cái hố lớn. Vốn dĩ cô định bỏ cuộc, ai ngờ đào tiếp lại thấy đất bên dưới càng lúc càng tơi xốp.

Cô lập tức thấy có gì đó không ổn, đang định leo ra thì cả hố đất đột nhiên sụp xuống.

“Á!”

Tiếng la thất thanh khiến tim Tô Dật giật thót. Anh lập tức chạy về phía phát ra âm thanh.

Khi anh tới nơi, Giang Miểu đã rơi xuống dưới. Có vài người đứng xung quanh nhìn ngó một lúc, thấy Tô Dật đến thì lẳng lặng giải tán, tiếp tục lo việc của mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc