Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Bà Kỷ nổi giận đùng đùng:
“Trần Kiến Nghiệp! Ông có còn là người nữa hay không? Hồi đó nếu không nhờ Dụ Hồng, ông tưởng là bản thân mình sẽ có được ngày hôm nay à? Dựa vào ông, mà mơ làm đoàn trưởng 672?
Tôi nói cho ông biết, người cưu mang tụi này là Dụ Hồng, chúng tôi biết ơn và kính trọng cũng là cô ấy. Còn ông ấy à, cũng chỉ là kẻ ăn bám theo cô ấy mà thôi.
Lúc còn sống Dụ Hồng vốn đã không ưa Lưu Doanh rồi, giờ cô ấy vừa mới mất chưa được bao lâu, ông đã vội cưới cái thứ đàn bà đó vào nhà. Một đoàn 672 đang yên đang ổn bị hai người phá cho tan nát. Tôi nhịn ông cũng đủ rồi!
Bây giờ lại còn bày đặt giở cái trò cô lập? Đừng tưởng tụi này sợ! Đây là khu ngoại thành, thuộc quyền quản lý của chính phủ. Không có hai người gây rối, chưa chắc tụi này sống không nổi!”
Một hơi, bà Kỷ trút hết nỗi bức xúc bị dồn nén suốt mấy năm qua.
Trần Kiến Nghiệp giận đến nổ đom đóm mắt:
“Đồ bà già không biết điều! Giờ đến cả bà mà cũng dám trèo lên đầu tôi mà mắng à? Không cho bà biết tay thì bà tưởng tôi hết cách với mấy người rồi đúng không?”
“Tốt quá! Tôi đứng đây luôn! Cho mọi người nhìn rõ xem cái gọi là đoàn trưởng cũ của đoàn 672 là thứ gì!”
Bà Kỷ chẳng còn gì để mất, cứng rắn đối đầu.
Trần Kiến Nghiệp vừa ra hiệu, mấy gã đàn ông theo hắn lập tức bước lên, vây chặt lấy bà.
Giang Miểu và Kỷ Tiểu Nghệ đứng bên cạnh, vừa lo vừa sợ, không biết phải làm sao.
Đúng lúc ấy, Trương Thành bước ra.
Anh vốn là người ít nói, nhưng một khi ra tay thì không bao giờ nương nhẹ tay với ai, nhất là với mấy gã đàn ông kiểu chuyên đi bắt nạt người yếu thế.
Chỉ trong chốc lát, mấy tên vây quanh bà Kỷ đã bị đánh ngã gục, mặt mày sưng vù, nằm rên rỉ dưới đất. Đám phụ nữ đi theo chỉ dám đứng từ xa khóc lóc, không ai dám bước tới.
Trương Thành quét mắt qua từng người đang nằm lăn lóc, giọng trầm lạnh vang lên rõ ràng:
“Tôi đã nói rồi, giờ nhắc lại lần nữa — bà cháu nhà họ Kỷ và Giang Miểu là người tôi che chở. Từ nay trở đi, ai dám động tới họ, dù chỉ một sợi tóc, tôi sẽ cho người đó gãy một chân. Nghe rõ chưa?”
Anh bẻ các đốt tay, tiếng “rắc rắc” vang lên lạnh sống lưng, khiến cho cả đám Trần Kiến Nghiệp xanh mặt, không dám ho he thêm câu bất kì một câu nào nữa.
Lưu Doanh đứng ở phía sau, không thể tin nổi. Bao nhiêu người mà lại bị một mình Trương Thành đánh cho không ngóc đầu nổi. Cơn ghen ghét trong lòng lại càng sôi lên, nhưng cuối cùng vẫn phải nghiến răng, rút lui theo nhóm người Trần Kiến Nghiệp.
Khi những kẻ gây chuyện bỏ đi, người xung quanh cũng nhanh chóng giải tán. Lúc tìm kiếm đồ đạc cũng cẩn thận tránh xa khu vực của mấy người Giang Miểu.
Không khí trở lại yên lặng lại.
Giang Miểu và bà Kỷ nhìn nhau một cái, lập tức chạy đến khu vực đã đào bới vào lúc sáng.
“Bà, con cứ có cảm giác dưới này còn có đồ ăn, chỉ là không biết nên đào kiểu gì cho hiệu quả.”
Giang Miểu đi một vòng quanh khu đất, mắt đầy nghi hoặc.
Trương Thành hiển nhiên đã đoán ra họ từng tìm được đồ ăn ở đây. Anh nhanh chóng quan sát địa hình, chỉ tay về phía chỗ mà Giang Miểu từng lấp lại:
“Dưới kia chắc còn thứ gì đó. Nhưng phần trần đã bị gỡ khung, không còn chỗ chịu lực, bên dưới dễ sụp. Tốt nhất là đào từng lớp.”
Nói xong, anh đặt túi xuống đất, lấy từ trong túi ra một chiếc xẻng gấp bằng sắt.
Mỗi nhát xẻng đào xuống, ba người phải thay nhau mất gần mười phút mới được một đoạn.
Cái hố sâu mỗi lúc một rộng ra rõ ràng.
Tranh thủ lúc Trương Thành đào, Giang Miểu tiếp tục tìm mấy tấm gỗ hoặc khung trần để che chắn.
Sau cả buổi, cô cạy được một cánh cửa sắt cũ, bên dưới lộ ra một túi gạo trắng được niêm phong cẩn thận. Mắt cô sáng rực, vội vàng đào sâu thêm.
Sau một hồi, cô chỉ kiếm thêm được một túi nữa, mỗi túi nặng khoảng hai chục cân. Giang Miểu nhanh chóng nhét vào bao, gồng mình kéo về phía Trương Thành.
Trương Thành lúc này đã đào được một cái hố sâu ngang người. Bên cạnh còn có mấy chai nước khoáng còn nguyên.
Kỷ Tiểu Nghệ vừa thấy đã hí hửng kéo tay Giang Miểu, nói liên tục không ngừng:
“Chị Miểu Miểu, anh Trương giỏi thật đấy! Mới đào chút xíu mà tìm ra cả thùng nước luôn!
Nước còn nguyên đai nguyên kiện. Ảnh nói bên dưới chắc còn nữa, tụi mình đào tiếp đi. Còn chị thì sao? Chị tìm được gì chưa?”
Giang Miểu mở túi ra.
Kỷ Tiểu Nghệ và Trương Thành đều ngây người khi thấy hai túi gạo.
“Chị Miểu Miểu! Chị đào được cái này ở đâu vậy?”
Kỷ Tiểu Nghệ mừng rỡ muốn nhảy cẫng lên.
Giang Miểu chỉ tay về phía đó, cười khổ:
“Chị sức yếu, có xẻng cũng đào không nổi. Em với anh Trương qua đó thử xem sao.”
Trương Thành không nói nhiều, lập tức cầm xẻng đi đào.
Họ còn chưa kịp tìm thêm thì bà Kỷ quay lại, tay ôm một túi hạt dưa, mặt đầy phấn khởi.
Nghe nói Giang Miểu tìm được gạo, bà tròn mắt:
“Trời ơi, bao nhiêu năm rồi bà mới được thấy lại gạo!”
“Bà, chút nữa bà với Tiểu Nghệ cầm một bao về nha.”
Giang Miểu nhanh chóng nói.
Bà Kỷ lập tức lắc đầu, nghiêm túc:
“Đó là con tự tay đào được, lại là thứ quý giá như vậy, bà không thể nhận. Hai bao gạo này, con không ăn thì mang vào nội thành đổi điểm, có khi đổi được cả bao củ cải trắng, ăn được cả tháng đó.
Giờ ít ai còn dám đun nấu, bà khuyên con nên đem bán, lấy điểm hoặc đổi thực phẩm khác. Gạo này giữ lại cũng không tiện, đổi được gì đó thiết thực hơn vẫn tốt hơn.”
Trời cũng dần tối, ở lại bên ngoài thì quá nguy hiểm.
Trương Thành vội vã gọi mọi người thu dọn đồ đạc, rồi anh dẫn cả nhóm trở về.
Vừa đến khu lán, Giang Miểu lập tức cảm nhận được mấy ánh mắt dòm ngó. Nhưng khi cô quay lại nhìn, những ánh mắt ấy lại nhanh chóng biến mất.
Cô còn đang phân vân thì nghe Trương Thành nói:
“Đi thôi. Đưa Giang Miểu về trước, rồi chúng ta về nhà sau.”
Bà cháu nhà họ Kỷ đã quen đi cùng Giang Miểu nên không thấy gì bất thường.
Chờ bốn người rời khỏi…
Một người phụ nữ vội vàng bước vào nhà Lưu Doanh.
“Đoàn trưởng! Bà cháu Kỷ Tiểu Nghệ vừa mới về, nhìn cái túi họ mang theo nặng lắm, chắc tìm được không ít đồ.”
Mắt Dư Xuân Nguyệt lóe lên vẻ tham lam, rõ ràng đang chờ Trần Kiến Nghiệp ra tay.
Trước đây, mỗi khi ai trong đoàn kiếm được gì cũng phải báo cáo, rồi để Trần Kiến Nghiệp phân phối. Nhà bà ta vốn thân với ông ta nên lúc nào cũng được chia phần trước.
Dù bây giờ đoàn 672 đã được chính quyền tiếp quản, nhưng cái luật ngầm đó vẫn tồn tại.
Trước kia bà cháu nhà họ Kỷ chẳng kiếm được gì, nên không ai thèm chú ý. Nhưng bây giờ có đàn ông đi cùng, tình hình đã khác.
Trần Kiến Nghiệp bị Trương Thành đánh đến ê ẩm, nghe thấy vậy thì giận sôi máu:
“Tụi nó kiếm được đồ mà mừng hả? Đầu óc cô có vấn đề à?”
Dư Xuân Nguyệt sững người, vội vàng nâng giọng:
“Không phải vậy đâu, đoàn trưởng! Ý tôi là, nếu họ kiếm được đồ thì phải nộp lên để chia chứ! Trước giờ vẫn vậy mà! Ông không được thiên vị đâu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)