Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Anh chẳng hỏi cô lấy một câu, hai ba bước đã leo được lên mái nhà. Dựa vào phần mái cô từng nâng cao trước đó, anh nhanh chóng làm thêm một lớp che phủ cho khu vực phòng khách và nhà bếp.
Bên trong nhà, chỉ cần nghe tiếng động là cô đã đoán được vị trí của anh, lòng lại một lần nữa thầm tán thưởng: người đâu mà giỏi giang, tay chân lanh lẹ, một người làm bằng cả ba người cộng lại.
“Xong rồi. Tôi tiện thể gia cố thêm vài bức tường bằng mấy thứ vật liệu tạp nham gom được lúc trước. Nhìn thì không được đẹp nhưng ít ra thì cũng giúp cô cản nắng, cách nhiệt cũng tạm ổn.”
Cô mừng rỡ thấy rõ.
“Thật ra tôi cũng định mấy hôm tới sẽ bắt tay vào làm phần tường rào, chỉ là còn thiếu nguyên liệu, đang tính dồn sức gom thêm. Không ngờ anh lại làm luôn giúp tôi, coi như tiết kiệm được mấy ngày công rồi.”
Anh nhìn cô một lượt, rồi lắc đầu, cười nhạt.
“Chuyện nặng nhọc cứ để tôi làm là được rồi. Cô chỉ cần chăm sóc tốt cho mình, sống cho tử tế là đủ.”
Cô sững người. Mắt cô chợt cay xè, cúi mặt xuống không nói gì.
Không nghe thấy cô trả lời, anh quay lại nhìn, mặt hơi thoáng một chút ngơ ngác.
“Sao thế?”
Cô hít nhẹ một hơi, ngẩng đầu lên, khẽ cười với anh.
“Đã lâu lắm rồi không ai nói với tôi câu đó. Trước kia, ngoài ba mẹ và anh trai ra, chưa từng có ai nói với tôi rằng... tôi chỉ cần sống tốt là được.”
Bảo không cảm động thì là nói dối.
Anh cũng bật cười, vỗ nhẹ vai cô.
“Là bạn và cũng là bạn cùng nhà, dĩ nhiên tôi hy vọng cô sống cho tử tế.”
Câu cuối anh còn nhấn mạnh rõ: “bạn cùng nhà”.
Cô gật đầu một cái thật mạnh, nở nụ cười rạng rỡ.
“Vậy sau này phải nhờ bạn cùng nhà giúp đỡ nhiều rồi. Tối nay tôi định đi khai hoang với bà Kỷ và tiểu Nghệ. Nếu anh không bận, có thể giúp tôi dựng lại cái giàn trên vườn rau không? Với lại dọn bớt lớp đất trên mặt hộ tôi nữa.”
Lớp đất đó sớm đã bị nắng nung khô, độ nhiễm xạ cao, không thể trồng trọt.
Anh không nghĩ ngợi gì, lập tức gật đầu đồng ý.
Mãi đến chiều muộn, lúc ánh nắng đã nhạt bớt, cô liền cầm theo bộ dụng cụ khai hoang, chạy nhanh ra ngoài.
Anh đứng trong sân, nhìn bóng lưng gầy nhỏ của cô khuất sau cái bao tải to hơn người. Mãi đến khi cô khuất hẳn, anh mới quay người, tiếp tục làm việc.
Cô chạy đến khu vực giáp ranh giữa khu E và khu D. Chưa đến nơi đã thấy bà Kỷ và tiểu Nghệ từ xa chạy tới. Theo sau hai người còn có một người đàn ông cao lớn, nhìn trang phục thì rõ ràng cũng là lính đánh thuê – giống hệt Tô Dật.
Tiểu Nghệ trông vui ra mặt, má vẫn còn ửng hồng. Vừa thấy cô, cô bé đã ríu rít chạy tới, khoác tay thân mật.
“Chị Miểu Miểu, đây là bạn trai em, tên là Trương Thành, đội trưởng đội 858 của đoàn lính đánh thuê Câu Ưng.”
Cô hơi bất ngờ, nhìn sang người đàn ông kia.
“Anh quen Tô Dật à?”
Người tên Trương Thành vốn trông lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng lúc nhìn cô lại lộ ra chút cảm xúc khác biệt, ánh mắt cũng trở nên nghiêm túc hơn.
“Cô là vợ của Tô Dật?”
Cô gật đầu, “Xem ra hai người quen nhau thật.”
Anh ta cười, “Không chỉ quen, chúng tôi còn từng cùng vào sinh ra tử với nhau. Sau này nhờ lập công mới được điều đi làm đội trưởng các nhóm khác nhau. Nhưng nếu cô là người của Tô Dật, sao anh ấy không đi cùng với cô?”
Tiểu Nghệ xen vào góp lời:
“Chị Miểu Miểu, còn anh rể đâu rồi?”
Cô dịu giọng, giải thích:
“Hôm nay anh ấy bận suốt từ sáng. Đầu tiên là sửa mái nhà, sau đó lại gia cố tường rào. Giờ còn đang dọn đất trong vườn giúp chị, không rảnh để đi ra ngoài.”
Bà Kỷ nghe vậy, mắt tròn xoe:
“Giỏi thật đấy! Hôm nay A Thành mới giúp bà sửa mái, còn tường rào thì chưa động tới. Các con làm việc nhanh quá!”
Trương Thành nhướng mày, bật cười:
“Cái tên Tô Dật ấy lúc nào làm gì cũng nhanh như vũ bão, làm gì cũng phải tranh thủ từng phút từng giây. Không được, tối nay tôi cũng phải sửa tường, không thể để thua cậu ta!”
Giọng điệu tuy có vẻ nghiêm túc nhưng lại đầy ý trêu đùa, khiến cả nhóm đều bật cười.
Trong lúc trò chuyện, bốn người đã tới được khu đất khai hoang buổi sáng.
Lần này có thêm Trương Thành – một người trông không dễ chọc vào – nên mấy người trong đội tự giác giữ khoảng cách, thái độ cũng hòa hoãn hơn hẳn. Duy chỉ có Lưu Oánh là không cam tâm.
Trước kia, cô ta từng cười nhạo Giang Miểu và tiểu Nghệ không ai thèm lấy, cho rằng người chính phủ phân cho bọn họ kiểu gì cũng là hạng già yếu, bệnh tật. Nào ngờ lại gặp phải Trương Thành – kiểu đàn ông cao to, khỏe mạnh, vừa nhìn đã thấy đáng tin cậy.
So với anh ta, chồng cô ta – Trần Kiến Nghiệp – đứng bên cạnh, nhìn hai người chẳng khác nào cha con.
Vì vậy, trong lòng Lưu Oánh càng thêm ghen tức. Không hiểu nổi vì sao cô ta phải vất vả tìm đủ cách mới lấy được một ông chồng già, trong khi tiểu Nghệ chẳng cần làm gì mà vẫn có người tốt như thế?
Suy nghĩ lộn xộn khiến cô ta nổi đóa. Bất ngờ lao tới, đẩy mạnh khiến tiểu Nghệ ngã sấp xuống đất.
Cô bé bị ngã cho choáng váng, tay trầy xước rớm máu. Vừa đau vừa tức, cô bé lập tức đứng dậy, vung tay tát thẳng vào mặt Lưu Oánh.
Lưu Oánh quen thói bắt nạt người khác, chưa từng bị phản kháng bao giờ. Cô ta hoàn toàn không ngờ tiểu Nghệ dám đánh trả cô ta.
“Á!”
Lưu Oánh hét lên một tiếng, xông đến, giận dữ quát:
“Con tiện này, bà cho mày biết tay!”
Chưa kịp động tay, Trương Thành đã kịp bước tới, chụp lấy tay cô ta, mạnh tay đẩy ngược về phía sau.
“Cái thứ như cô mà cũng dám động vào người của tôi?”
Lưu Oánh bị anh quát cho sững người, trong lòng ấm ức, vội chạy về phía Trần Kiến Nghiệp.
“Anh nhìn đi! Em bị bắt nạt đấy, sao anh không bênh em!”
Trần Kiến Nghiệp đứng gần đó, thấy rõ mọi chuyện. Trong lòng vốn đã khó chịu với tính khí chanh chua, hiếu thắng của Lưu Oánh, nhưng dù sao cô ta cũng là người phụ nữ mình đã cưới, còn tiểu Nghệ thì từng là cấp dưới được mình bảo vệ. Giờ cô bé lại ra tay đánh vợ mình trước mặt bao nhiêu người… cũng thật khiến ông khó xử.
Nghĩ vậy, ánh mắt ông ta nhìn tiểu Nghệ dần chuyển thành chán ghét.
“Kỷ Tiểu Nghệ, xin lỗi Lưu Oánh. Tôi sẽ bỏ qua lần này.”
Lưu Oánh đứng một bên, hếch cằm đắc ý.
Tiểu Nghệ quay sang nhìn Trương Thành. Có anh ở đó, cô bé không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
“Tại sao tôi phải xin lỗi? Rõ ràng là cô ta cố ý đẩy tôi trước. Chẳng lẽ người từng làm đoàn trưởng mà lại không phân rõ đúng hay sai sao?”
Trần Kiến Nghiệp sầm mặt, chỉ thẳng vào cô, lớn tiếng quát:
“Cô đang nói linh tinh cái gì đấy? Ai thấy cô ta đẩy cô? Không ai thấy cả! Chỉ thấy mỗi cô đánh người!”
“Tôi thấy.” Giang Miểu chậm rãi bước ra khỏi đám đông.
Xung quanh lập tức im phăng phắc, ai cũng nhìn cô.
Trần Kiến Nghiệp thoáng khựng lại, rồi cười lạnh, giọng đầy châm chọc:
“Giang Miểu, ai mà không biết cô với nhà họ Kỷ là cùng một phe. Lời cô nói không đáng tin. Nếu hôm nay Kỷ Tiểu Nghệ không xin lỗi, sau này các người đừng mong cùng đi khai hoang với chúng tôi nữa.”
Một lời đe dọa trắng trợn, rõ rành rành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)