Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trồng Trọt Giữa Đất Hoang, Chồng Được Phát Siêu Xịn Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Tô Dật cau mày, cười khổ:

“Chuyện này tôi thật sự không giúp gì được cho cô đâu. Nhưng tôi có nghe nói, hạt giống trước khi nảy mầm thì không thể bị phơi nắng. Nếu bị ánh sáng chiếu vào, không chỉ không mọc nổi cây mà còn dễ biến dị thành giống cây độc.

Giống càng độc thì càng khó bị tiêu diệt. Một khi đã nảy mầm, thì cây biến dị sống dai lắm, gần như không thể nhổ tận gốc được. Cô trồng thì phải cẩn thận đấy.”

Giang Miểu không ngờ trồng cây lại phiền phức đến thế. Cô theo bản năng quay đầu nhìn ra phía sau nhà — nơi đặt khu trồng trọt và chăn nuôi.

Tô Dật nhìn là biết cô đang nghĩ gì. Anh lập tức đứng dậy đi ra cửa sau, mở hé một cánh cửa, thấy sau nhà nằm ở góc khuất nắng thì vẫy tay ra hiệu:

“Lại đây, cô nhìn xem. Cả khu đã được phân tách rõ ràng rồi.”

Giang Miểu nhìn ra ngoài, đập vào mắt là một khoảnh đất trống rộng chừng khoảng một mẫu, chẳng có lấy một ngọn cỏ. Xung quanh là tường cao, vật liệu giống hệt như cái căn chòi mà cô đang ở. Ở cuối khu đất còn có một cánh cổng nhỏ, nối sang khu chăn nuôi cũng rộng tầm một mẫu, mái được che kín mít.

“Đúng một phần. Ngoài chuyện chống trộm, nó còn là biện pháp bảo vệ. Người bình thường không có máy dò phóng xạ, đâu biết được rau củ có bị nhiễm phóng xạ hay không, hay bị nhiễm phóng xạ nặng cỡ nào.

Nếu vô tình ăn nhầm hoặc chạm phải thực vật bị nhiễm phóng xạ cao thì hậu quả sẽ khôn lường.”

Giang Miểu thì thào:

“Có thể bị biến dị sao? Giống như ba của tôi…”

Ánh mắt trong veo của cô khiến Tô Dật hơi sững người, rồi thấp giọng an ủi:

“Chỉ cần tiếp xúc với nguồn phóng xạ mạnh thì khả năng biến dị rất cao. Biến dị ra sao thì không ai đoán nổi, nhưng đa phần là xấu. Cô phải thật cẩn thận.”

“Vâng.” Giọng cô nhỏ xíu.

Tô Dật vừa định đóng cửa thì nghe Giang Miểu nhẹ giọng:

“Anh có thể giúp tôi che mái cho khu đất trồng rau không?”

Anh đồng ý không một chút do dự:

“Có thể. Nhưng rau cần ánh sáng để sống. Nếu che mái thì đúng là ngăn được phóng xạ, nhưng cũng chặn luôn cả ánh nắng. Củ cải của cô chắc không ra củ đâu.”

Giang Miểu cắn môi, không cam lòng:

“Không có kính chống phóng xạ trong suốt sao?”

Tô Dật nhướng mày ngạc nhiên:

“Cô gan thật đấy. Kính đó thì có, nhưng hiếm lắm. Chỉ những người trong trung tâm thành phố mới được dùng. Chẳng ai đem ra dùng để trồng rau đâu.

Nhưng nếu cô muốn trồng thật, tôi sẽ tìm cách kiếm một cái đèn năng lượng ánh sáng mạnh cho cô.”

Một hai cái đèn thì anh còn có thể xoay được. Với một mẫu đất này của cô, chắc cũng đủ.

Giang Miểu mừng rỡ, rồi ngập ngừng hỏi:

“Anh giỏi như vậy, sao không tự chọn một người mình thích?”

Ngay cả Trần Kiến Nghiệp còn cưới được cô vợ nhỏ hơn mười lăm tuổi, huống chi là Tô Dật?

Tô Dật khẽ nhếch môi, thở dài rồi đóng cửa lại. Anh tìm một góc ngồi xuống, giọng trầm:

“Năng lực không tự nhiên mà có, đều tích góp từng chút, từng chút một. Tôi cũng từng có lúc yếu ớt, chỉ biết làm sao để sống sót, đâu dám mơ gì xa xôi.

Những năm qua nhìn đủ bộ mặt thật của con người, tôi rút ra một điều: đừng khinh thường người nhỏ yếu, nhất là phụ nữ.

Phần lớn họ không vượt qua nổi khi thảm họa ập đến. Để sống, họ làm mọi cách, kể cả… bán thân, bán luôn cả người thân. Tôi thấy nhiều quá rồi, chẳng còn cảm xúc gì với chuyện yêu đương.

Chính phủ ép phải ghép cặp thì thôi, sống chung cũng được. Làm bạn cùng phòng cũng tiện.

Không ai hối cưới, cô thì có thêm người giúp đỡ. Đôi bên đều có lợi.”

Giang Miểu nhìn anh thật sâu, biết anh nói thật. Cô thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn, rồi nhoẻn miệng cười:

“Vậy từ giờ, chúng ta là bạn cùng phòng nhé. Hợp tác vui vẻ!”

Tô Dật nhìn bàn tay nhỏ chìa ra, bật cười, rồi cũng đưa tay mình ra bắt lấy.

Giang Miểu bắt đầu tính toán:

“Anh này, chòi này chỉ có một phòng, hai người ở thì hơi chật. Anh có thể xin đổi sang nhà hai phòng được không?”

Tô Dật lắc đầu:

“Nếu số người tăng lên thì được xét, còn hiện giờ thì không được.”

Nghe ra ẩn ý trong lời anh, mặt Giang Miểu đỏ bừng, vội lảng sang chuyện khác:

“Thế thì đành sắp xếp lại thôi. Một người ở phòng ngủ, một người ngoài phòng khách, được không? Tôi ngủ ngoài cũng được. Lấy vài tấm ván với tôn, dựng cái giường là ổn.”

Tô Dật xua tay:

“Không cần phiền vậy. Tôi thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ, mỗi tháng chỉ nghỉ có hai ngày. Như hôm nay về, thì sáng kia tôi lại đi rồi. Tôi ngủ ở ngoài cũng được.

Nhưng đừng để người khác biết hai chúng ta ngủ riêng. Để tôi tìm ít ván, làm cái giường nhỏ sát tường. Nói ra ngoài thì bảo là kệ hay giường phụ.

Lúc tôi không có nhà, cô để đồ lên là được, vậy sẽ không có ai nghi ngờ.”

Giang Miểu gật đầu liên tục, ghi nhớ từng lời.

Hai người bàn bạc xong, Tô Dật lập tức đội mũ, đeo kính bảo hộ, mặc đồ chống phóng xạ kín mít rồi bước ra khỏi nhà.

Lúc này mặt trời đã lên cao, vừa mở cửa, ánh nắng đã khiến người ta lóa mắt.

Dù đứng sau cửa, Giang Miểu vẫn bị ánh sáng chói chang làm chói cả mắt.

Nắng gắt đến mức đó, cây làm sao sống nổi? Có khi giảm bớt ánh sáng cũng làm giảm phóng xạ chăng?

Một ý nghĩ lóe lên, cô háo hức muốn thử. Nhưng trước mắt, phải cải tạo lại căn chòi đã.

Nắng lên cao, cô cảm thấy nhiệt độ trong nhà tăng lên ít nhất là hai ba độ. Đến chiều chắc bên trong phòng sẽ nóng như phòng xông hơi.

Giang Miểu vừa lau mồ hôi vừa bước vào phòng ngủ. Trong phòng mát hơn hẳn.

Cô lấy chai nước chưa uống hết, nhấp một ngụm nhỏ, lập tức thấy dễ chịu hơn nhiều.

Với tình trạng này, ban ngày ở nhà chắc sẽ không thành vấn đề.

Nghĩ vậy, cô lại càng mong Tô Dật sớm mang vật liệu về.

Chưa đầy một giờ sau, Tô Dật đã quay lại, vác trên lưng một đống nhựa PVC và mấy tấm trần lớn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc