Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Chớp mắt một cái, trước mặt Giang Miểu đã xuất hiện một thùng nhỏ bánh quy nén. Bao bì bên ngoài trơn bóng không có lấy một dòng chữ, túi đựng bên trong cũng sạch sẽ như nhau — giống hệt như chai nước hôm qua, toàn là hàng “ba không”.
Số lượng thì vẫn còn khá ổn, có đến bốn mươi gói nhỏ, nếu tiết kiệm chút thì cũng đủ ăn được nửa tháng.
Nghĩ tới chai nước hôm qua nhận được từ hệ thống khi cô điểm danh, có vẻ như chỉ cần cô tiếp tục cải tạo nhà ở, phần thưởng vẫn sẽ rất là hậu hĩnh.
Vấn đề lớn nhất bây giờ là: phải giấu mấy thứ này ở đâu thì mới được an toàn?
Giang Miểu không có không gian chứa đồ nghịch thiên gì cả, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng chỉ có thể chọn cách đào hố trong phòng rồi chôn thực phẩm xuống đất là cách an toàn nhất. Nhưng muốn đào hố thì phải dùng sức, phiền ở chỗ cô lại chẳng có lấy một cái xẻng!
Ngay lúc còn đang xoắn xuýt, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa — chậm rãi mà có nhịp.
Giang Miểu giật nảy mình, vội nhét hết bánh quy vào gầm chiếc giường sắt, rồi khép cánh cửa gỗ đơn sơ trong phòng ngủ lại, sau đó mới đi mở cửa chính.
Mặt trời đã lên cao, cô không dám để cả người lộ ra ngoài, chỉ mở hé một khe nhỏ rồi nép vào sau cánh cửa.
Bên ngoài là một người đàn ông cao tầm mét tám lăm, mặc đồ lính đánh thuê. Ánh mắt Giang Miểu thoáng nghi hoặc.
“Anh là…?”
Người đàn ông thấy cô cảnh giác, trong mắt hiện lên một tia tán thưởng. Anh khẽ gật đầu tự giới thiệu:
“Tôi là Tô Dật, cô là Giang Miểu đúng không? Tôi là người được chính phủ phân phối đến, làm bạn đời của cô. Tôi có thể vào trong không?”
Sự đề phòng trong ánh mắt Giang Miểu dần dịu xuống, thay vào đó là chút tò mò.
Cô né người nhường lối cho Tô Dật bước vào. Vừa nhìn thấy anh mang theo cả đống đồ, lại còn xách theo nồi niêu xoong chảo, cô ngớ người, tròn mắt ngạc nhiên.
“Đóng cửa lại đi, đừng để ánh nắng chiếu vào.” Tô Dật đặt đồ xuống rồi mới quay lại nhìn cô.
Bên trong phòng hơi tối, may mà trên tường có vài lỗ thủng giúp ánh sáng len vào, nhìn vẫn thấy rõ mặt nhau.
Thấy Giang Miểu vẫn còn hơi gò bó, Tô Dật ngồi bệt xuống đất, nở một nụ cười hiền lành:
“Tôi cũng chỉ làm theo lệnh ở trên mà kết hôn với cô thôi. Hai ta chưa từng gặp mặt, giờ đột ngột ở chung chắc cô cũng ngại. Coi như làm bạn với nhau trước đã.
Tôi tên Tô Dật, 25 tuổi, không còn cha mẹ. Giờ là đội trưởng tổ 857 của đoàn lính đánh thuê Thương Ưng. Bọn tôi chủ yếu phụ trách an toàn khu ngoài thành, đồng thời làm nhiệm vụ theo mệnh lệnh của cấp trên. Từ nay có tôi ở đây, sẽ không ai dám bắt nạt cô đâu.”
Anh nhìn Giang Miểu, thấy cô người nhỏ con, trong mắt lộ ra vẻ băn khoăn.
“Cô bao nhiêu tuổi rồi?”
Nghe mấy lời đó, Giang Miểu cơ bản đã xác định Tô Dật không phải kiểu người khó gần, trong lòng cô cũng thả lỏng đôi chút. Cô nở nụ cười gượng mà tự cho là thân thiện:
“Tôi tên Giang Miểu, mười tám tuổi. Cũng là không còn ai thân thích, trước đây theo đoàn 672 đi chạy nạn.”
“Đoàn 672 à? Đoàn trưởng là Trần Kiến Nghiệp đúng không?” Tô Dật buột miệng hỏi.
“Anh biết sao?” Giang Miểu càng thêm bất ngờ.
Tô Dật cười khẽ: “Nghe nói ông ấy cũng khá tốt. Mười năm thiên tai, nhận nuôi nhiều người già yếu, bệnh tật, dù thiếu ăn thiếu mặc vẫn không đuổi ai cả, vì thế vẫn có khá đông người trung thành đi theo.”
Thời loạn như vậy, người có tình có nghĩa thật sự không nhiều.
Giang Miểu mặt hơi lạnh, liếc nhìn anh một cái, rồi nghiến răng nói:
“Phần lớn mọi người đều chỉ đánh giá người khác qua lời đồn.”
Tô Dật nhướn mày: “Sao? Ông ta không giống như lời đồn à?”
Sau khi bà ấy mất, thái độ của ông ta thay đổi hẳn. Nhưng vì danh tiếng đã gây dựng từ trước, ông ta cũng không dám phá hình tượng của bản thân mình, nên vẫn cứ tiếp tục giả vờ.
Nói thật, không còn vợ giúp đỡ, đoàn 672 tìm được lương thực ngày càng ít. Mọi người bắt đầu bất mãn, tâm trạng hỗn loạn. Ông ta biết mình không thể dẫn dắt đoàn sống sót được nữa nên mới xin đi theo chính phủ.”
Tô Dật nghe vậy thì ra chiều đã hiểu, cười tươi:
“Thông tin cô cung cấp rất hữu ích đấy, cảm ơn nhé.”
Giang Miểu cũng chẳng biết có ích gì thật không, nhưng thấy Tô Dật cảm ơn thì cũng vui vẻ chấp nhận.
Lúc này Tô Dật mới nhìn quanh căn phòng, quan sát từng góc một. Thấy xong, anh không nhịn được nhếch môi:
“Biết ngay là không thể trông mong gì vào họ quá mà. May mà tôi có đem theo hết đồ đạc.
Ở đây có một cái nồi sắt để nấu ăn, xô, chậu, khăn mặt cũng đủ cả. Tôi thường xuyên đi làm nhiệm vụ nên không có ở nhà, đồ đạc cô cứ tự sắp xếp.
Còn đây là củ cải trắng do cấp trên phát, nếu đói quá thì ăn tạm. Đây nữa, là nước đã xử lý, dù vẫn còn tí phóng xạ nhưng rất ít, dùng hàng ngày cũng không sao.
Nếu không uống nước lạnh được thì cô cứ đun sôi lên. Còn có thể dùng để nấu củ cải. Mà cô có chỗ nào để trữ đồ ăn không?”
Giang Miểu bị sự thẳng thắn của Tô Dật làm cảm động, trong lòng cô cũng mềm ra một chút. Cô suy nghĩ rồi quay vào phòng ngủ, kéo ra túi mì tôm giấu dưới gầm giường.
“Mấy thứ này tôi mới tìm được, không chắc còn ăn được hay không.”
Tô Dật mở ra xem thì mừng rỡ:
“Được đấy! Bao bì còn nguyên, vẫn còn dùng tốt. Nếu không yên tâm thì mang đến trung tâm giao dịch bán, nhưng bên đó kiêu lắm, lại ép giá.
Cô bán thì chẳng lời được mấy, còn dễ bị dòm ngó. Nếu tin tôi, thì bán lại cho tôi đi. Mì tôm dễ no, lại còn tiện mang theo khi đi làm nhiệm vụ.”
“Vậy thì bán cho anh hết luôn. Nhưng tôi chưa cần điểm tích lũy đâu, đổi lấy củ cải trắng được không?”
Giang Miểu nhìn túi củ cải, ánh mắt đầy chờ mong.
Tô Dật xua tay: “Củ cải là phần tôi tự kiếm được. Giờ hai chúng ta đã là một thể rồi, đồ của tôi cũng là của cô, cứ ăn thoải mái. Mì tôm tôi lấy cho mấy anh em trong đội, ai dùng thì người đó sẽ tự trả bằng điểm.
Cô cứ nhận điểm tích lũy đi cho yên tâm.”
Dưới sự kiên quyết của Tô Dật, số điểm trên đồng hồ thông minh của Giang Miểu từ số 0 đáng thương tăng vọt lên… 120.
Tô Dật nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, biết ngay cô chẳng có khái niệm gì về điểm số, cũng không giải thích gì thêm, chỉ hỏi:
“Cô định làm gì tiếp theo?”
Giang Miểu đáp ngay:
“Tôi muốn sửa lại nhà một chút. Lợp thêm một lớp ván gỗ hoặc tấm nhựa lên mái, để cách nhiệt, ban ngày cũng sẽ đỡ nóng hơn.”
Lúc mới tới, Tô Dật đã nhận ra mái nhà của Giang Miểu khác biệt với mấy nhà quanh đây, nên lập tức gật đầu:
“Chuyện đó cứ để tôi lo, lát nữa làm cho cô ngay. Còn gì nữa không?”
Nghe vậy, Giang Miểu mừng rỡ. Cô quay vào phòng, lấy ra đám hạt giống và mấy quả trứng mà tối qua cô được nhận.
“Tôi còn muốn tìm cách ấp trứng và làm cho hạt giống nảy mầm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)