Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trồng Trọt Giữa Đất Hoang, Chồng Được Phát Siêu Xịn Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Kỷ Tiểu Nghệ trong lòng đầy ấm ức, đứng ngẩn ra một lúc rồi chợt quay sang hỏi:

“Chị Miểu Miểu, chị nói có phải nếu mình có bạn đời thì cũng sẽ không còn bị người ta ức hiếp nữa đúng không?”

Giang Miểu bật cười:

“Em trông mong người khác chi bằng tự dựa vào bản thân mình. Mình mà tự đứng vững được thì chẳng việc gì phải sợ. Gặp được người tốt, thật lòng muốn sống với em, còn sẵn sàng che chở em thì coi như may mắn.

Còn nếu vớ phải kẻ vô dụng, đến bản thân còn lo không xong thì em cứ thẳng tay đạp đi, không thiệt thòi gì hết. Mình không thể đặt hy vọng cả đời lên một người đàn ông được."

Bà Kỷ gật gù tán đồng:

Hai tấm trần này bị vùi khá sâu, nhưng may là vẫn còn nguyên vẹn. Giang Miểu không muốn bỏ phí.

Hai người phải dùng hết sức mới lôi được cái tấm trần ra, kéo đến phút cuối thì bất ngờ làm rơi theo cả một thùng giấy cũ nát.

Thùng đã mục, lộ ra bên trong vài gói mì tôm đã rách bao.

Cả ba người đều sững người.

Cuối cùng vẫn là bà Kỷ phản ứng nhanh nhất, vội nói:

“Lấy đồ ăn ra trước, cái nào còn lành thì cho vào túi. Tiểu Nghệ, con ra ngoài trông chừng cho bà với Miểu Miểu.”

Kỷ Tiểu Nghệ nghe lời chạy ra ngoài canh gác.

Giang Miểu và bà Kỷ lập tức bắt tay vào lục lọi.

Tới khi vét hết mấy thứ nhìn thấy được, hai người mới phát hiện nơi này không phải siêu thị như đoán, mà có lẽ từng là chỗ bán đồ ăn. Thùng mì tôm chỉ có một cái, phần lớn đã bị đè bẹp, đặc biệt là mấy gói phía trên – túi rách nát, đồ bên trong đã mốc meo không thể ăn.

Phía dưới vẫn còn vài gói còn nguyên bao bì, chỉ là nát vụn, không biết có ăn được không.

Hai người nhanh tay gom hết đồ ăn còn tạm dùng được, lục thêm lần nữa thì thấy mấy gói gia vị chưa mở. Cũng tiện tay cất đi luôn.

Phần thức ăn đã hỏng thì được chôn lại cẩn thận – tránh để người khác phát hiện, gây rắc rối.

Lúc làm xong thì trời đã sáng rõ, chỉ chốc lát nữa là mặt trời sẽ lên.

Bên ngoài bắt đầu có tiếng gọi tập hợp vang lên từ xa.

Ba người vội vàng buộc kín túi, đeo lên lưng, rồi ghép mấy tấm trần lại. Mỗi người cõng vài tấm, vừa khéo đè lên túi – nếu có ai thắc mắc thì cũng chỉ hỏi, không dám tự ý lục lọi.

Kỷ Tiểu Nghệ thấy hai người đã sẵn sàng, nén vui mừng đến phụ.

Đám đồ cồng kềnh đè lên vai, khiến ai nấy đều cúi gập người. Nhưng nhờ vậy mà khi di chuyển, người khác khó mà nhìn ra có điều gì bất thường.

Về đến chỗ tập trung, đúng như dự đoán – ai cũng đang dò hỏi xem hôm nay tìm được gì, đặc biệt là có tìm được đồ ăn không.

Không ngoài dự đoán, hầu hết đều lắc đầu. Nhưng cũng có vài người bị vạch trần – chẳng qua họ có người chống lưng, nên không ai dám ngang nhiên cướp đoạt.

Một phụ nữ tầm tuổi Giang Miểu đi ngang qua ba người, lưng cũng đeo không ít đồ. Vừa nhìn thấy mấy tấm trần trên lưng ba người đã cười khẩy:

“Đúng là vô tích sự...”

Kỷ Tiểu Nghệ và Giang Miểu liếc nhau, bất đắc dĩ bĩu môi:

“Chẳng qua là lấy được ông đội trưởng làm chồng thôi mà? Nhìn cái kiểu kiêu căng kia kìa, cứ như mũi sắp chọc trời đến nơi.”

Người kia tên là Lưu Oánh, từng cùng bọn họ chạy nạn. Chỉ khác là cô ta có người thân bên cạnh. Dù ai cũng mất trắng, Lưu Oánh lúc nào cũng tự cho mình cao hơn người khác.

Nửa năm trước, vợ của đội trưởng tiểu đội 672 chết bệnh. Lưu Oánh lập tức chen chân vào, gả cho người đàn ông hơn mình mười lăm tuổi, leo lên làm "phu nhân đội trưởng".

Từ đó, tính nết cô ta thay đổi một cách chóng mặt – bắt đầu kéo bè kéo cánh trong đội. Những người xu nịnh thì được nâng đỡ, còn những người không chịu hùa theo thì bị chèn ép.

Bà Kỷ vốn không muốn Kỷ Tiểu Nghệ và Giang Miểu dính vào những chuyện thị phi đó, nên ba người dần dần bị Lưu Oánh “để mắt”.

May mà trong đội còn mấy kẻ đầu bò khó trị hơn cả họ, Lưu Oánh cũng không rảnh mà gây chuyện triệt để. Nhưng dù vậy, thái độ của cô ta với ba người vẫn rất khó coi – thỉnh thoảng còn cố tình bớt khẩu phần lương thực, miệng mồm chua ngoa, gặp là trút giận lên ba người bọn họ.

Tình hình chỉ thay đổi khi chính phủ tiếp quản tiểu đội 672.

Giờ đây, Giang Miểu, bà Kỷ và Kỷ Tiểu Nghệ chỉ đơn giản là đi cùng nhóm quen tìm đồ – không cần giao nộp chiến lợi phẩm như trước, Lưu Oánh cũng chẳng còn lý do gì để bắt nạt bọn họ.

Giang Miểu liếc sang Kỷ Tiểu Nghệ, hạ giọng nhắc nhở:

“Cãi nhau với cô ta làm gì? Lòng dạ hiện giờ chắc còn đang rối như tơ ấy.”

Ban đầu, cô ta chọn gả cho đội trưởng là vì quyền lực và sự ưu tiên về tài nguyên.

Bây giờ toàn đội thuộc quyền quản lý của chính phủ, Lưu Oánh chẳng còn đặc quyền, càng không có quyền ra lệnh cho bất kỳ ai.

Những người như cô ta mà đã lập gia đình, lại chẳng có cớ chia tay, thì gần như là đã bị ràng buộc cả đời. Chính quyền cũng không rảnh đi giải quyết chuyện nhà ai – trừ khi hai bên đều muốn ly hôn.

Vị đội trưởng hơn mười lăm tuổi, ưu thế đã không còn, xem ra cô ta sống cũng chẳng dễ chịu gì.

“Đáng đời.” – Kỷ Tiểu Nghệ chửi khẽ, tâm trạng lập tức khá lên một chút.

Ba người chia nhau ra khi về gần đến nhà.

Giang Miểu về tới nơi, đẩy cửa bước vào, vừa đặt đồ xuống đã thấy ngoài trời hửng hồng – ánh nắng đầu tiên sắp chiếu tới.

Cô vội nhặt đá vụn và gạch rơi ngoài sân, kéo khung sắt trong nhà ra làm thang, cố hết sức trèo lên mái nhà.

Lần lượt xếp đá ở vị trí phòng và nhà vệ sinh, sau đó lót trần lên trên, dùng gạch ép chặt.

Tạm ổn rồi, cô nhanh chóng tụt xuống.

May mà thân hình Giang Miểu gầy gò, nếu không cái khung sắt ọp ẹp này e là chịu không nổi.

Xong xuôi, cô mệt đến rã rời.

Nhưng vẫn phải cố gắng lôi khung sắt vào nhà trước khi nắng gắt chiếu tới cửa, rồi khóa cửa lại.

“Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ kiến thiết lãnh thổ cấp 1. Hệ thống xác nhận bạn vẫn đang ở trong giai đoạn sinh tồn sơ cấp. Vật phẩm đăng ký hôm nay: A – Thực phẩm, B – Nước uống, C – Vật dụng sinh hoạt. Xin hãy lựa chọn.”

Tiếng thông báo quen thuộc vang lên, khiến Giang Miểu nhẹ nhõm cả người, nét mặt cũng lập tức dịu lại.

Cô liền nhớ đến cái túi đồ lúc nãy, bèn đi lục tìm.

Lúc này mặt trời đã lên hẳn, bên ngoài vắng tanh không một bóng người. Cửa nhà đã khóa kín, cô có thể ung dung kiểm tra vật phẩm.

Gia vị để sau, còn mì tôm chắc chắn đã quá hạn, không biết ăn vào có an toàn không. Cô còn đang do dự thì hệ thống lại nhắc lại lần nữa.

Giang Miểu cắn răng:

“Tôi chọn thực phẩm.”

Trong tình hình này, cô không dám mạo hiểm với đống mì nát bét kia.

“Đã xác nhận. Bắt đầu quay thưởng... hoàn tất! Chúc mừng ký chủ nhận được một thùng bánh quy nén. Phần thưởng đã gửi đến, xin vui lòng kiểm tra.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc