Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trồng Trọt Giữa Đất Hoang, Chồng Được Phát Siêu Xịn Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Trong lòng Giang Miểu cũng đang rất là lo lắng, nhưng cô quen rồi – chuyện gì cũng tự mình lo liệu, vui buồn không để lộ ra ngoài. Cô theo bản năng liếc sang Kỷ Tiểu Nghệ.

“Tiểu Nghệ, em đã gặp người được chính quyền phân phối chưa?”

Cụ Kỷ lắc đầu, vẻ mặt càng thêm âu lo.

“Trong lòng bà cứ thấp thỏm mãi. Nếu không phải vì bà già rồi, lại chỉ còn có mỗi Tiểu Nghệ là người thân duy nhất, chắc chính quyền cũng không cho hai bà cháu ở chung. Giờ cũng chẳng biết đối phương có phải dẫn theo cả nhà hay không nữa…”

Bà chép miệng rồi lại thở dài.

“Nhà bên bà cũng chẳng hơn gì chỗ ở của cháu, chỉ là thêm được một cái phòng mà thôi.”

Tiểu Nghệ cũng buông một tiếng thở dài.

“Nhà em ở khu D, cách chỗ này cũng không xa lắm, đi bộ vài phút là tới. Em mới hỏi thăm mấy chị xung quanh đây, nghe bảo dù có bị bắt buộc ghép đôi thì vẫn có thể chia tách nếu cảm thấy không hợp nhau.”

Cô ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp.

“Chỉ là nếu thật sự tách ra thì mình phải tự tìm người mới trong vòng một tháng, nếu không thì chính quyền lại tiếp tục phân ngẫu nhiên. Cho nên em nghĩ chuyện đó tạm thời chưa cần lo. Vấn đề lớn nhất bây giờ vẫn là… đồ ăn.”

Tiểu Nghệ nói xong rồi lại liền liếc nhìn bà của mình

“Em với bà tính sáng sớm sẽ đi tìm gì đó, không ăn được thì kiếm đồ dùng cũng được. Nếu gặp thứ có giá trị thì đem đổi lấy điểm tích lũy ở nội thành. Tụi em định đi lúc trời chưa có nắng, rồi tranh thủ chiều mát lại đi thêm một lượt nữa. Nhưng chỉ loanh quanh gần đây thôi, không đi xa. Chị thấy sao?”

Giang Miểu lập tức gật đầu. Đúng lúc đó, bụng cô lại kêu réo một tiếng rõ to.

Cụ Kỷ liếc nhìn cô, rồi cẩn thận móc từ trong áo ra một củ cải trắng nhỏ.

“Cầm ăn đi! Bà mới đổi cái này từ nội thành, lấy đống đồ lượm được mấy hôm nay để đổi, được năm củ. Nghe bảo là rau trồng trong nhà kính, dùng đèn chiếu năng lượng, ít phơi nhiễm nên ăn được.”

Bà cười hiền hậu.

“Bà với Tiểu Nghệ mỗi người ăn một củ, cái này để dành riêng cho cháu. Củ cải nhiều nước, ăn rồi còn đỡ khát.”

Giang Miểu biết rõ, mấy món này là bà cụ gom được trong ba bốn ngày vừa rồi quý giá cỡ nào. Vậy mà cuối cùng lại đổi được năm củ cải cỡ này… Nếu là thời chưa có thiên tai, đám đồ đó còn chẳng đủ cho một bữa ăn.

Cô khẽ lắc đầu, mặt đỏ bừng.

“Bà ơi, cháu không thể nhận được đâu…”

“Cầm lấy!” –Kỷ lão thái không cho cô từ chối, nhét thẳng củ cải vào tay cô.

“Mau ăn đi. Đồ ăn không nên để lộ ra ngoài, người khác biết được sẽ nguy hiểm đấy.”

Ở vùng đất hoang này, thứ có thể ăn được đều là báu vật. Nếu bị ai đó nhắm vào, không bị trộm đi thì cũng bị cướp mất, May mà nơi này thuộc khu ngoài, còn có lính đánh thuê tuần tra và canh giữ, luật lệ vẫn còn. Chứ ra khỏi khu ngoài rồi, thì chuyện cướp bóc, đốt phá là chuyện thường ngày.

Lúc còn đi theo đoàn lớn lang bạt khắp nơi, ba người họ không ít lần gặp phải mấy chuyện kiểu đó. Có lần thiếu chút nữa là không sống nổi. May mà đều là phụ nữ, thân hình lại gầy gò nhỏ bé, chẳng ai thèm chú ý. Có gì ăn đâu mà giấu? Cứ thế, chịu đói qua ngày, sống lay lắt, sống đến tận bây giờ.

Nghe vậy, Giang Miểu cũng không từ chối nữa. Trước mặt hai bà cháu, cô nhanh chóng ăn sạch củ cải.

Xong xuôi, cô quay sang hỏi:

“Bà, hai người có khát nước không?”

Kỷ lão thái lắc đầu, vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng.

Tiểu Nghệ nói: “Nhà em vẫn còn hai lon nước chưa dùng. Nếu chị khát thì về nhà bọn em lấy nhé.”

Giang Miểu vội vàng từ chối.

Sau khi hai bà cháu về, cả người cô gần như sụm xuống vì mệt. Cô khóa trái cửa, rồi vào nhà nằm xuống.

Trời đang vào giữa hè. Trong phòng ngột ngạt đến khó thở, không có cửa sổ. Chỉ có một khe thoáng nhỏ ở sát mái hiên để không khí lưu thông.

Giang Miểu cứ tưởng sẽ khó ngủ vì nóng bức, vậy mà vừa nằm xuống đã thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, khi trong phòng vẫn còn tối om, hai bà cháu nhà họ Kỷ đã đến gõ cửa gọi cô.

Giang Miểu tỉnh dậy, phát hiện cả người ướt dính, nhớp nháp. Nhưng khi mở cửa, một luồng gió mát luồn vào, khiến cô tỉnh táo hẳn. Tâm trạng cũng dễ chịu lên nhiều.

Tiểu Nghệ ngạc nhiên nhìn cô:

“Chị Miểu, nhìn chị khác hẳn hôm qua đấy, trông có sức sống hơn hẳn luôn.”

Giang Miểu gật đầu thật thà.

“Ừ, ngủ ngon lắm. Cả đêm không tỉnh lần nào.”

Tiểu Nghệ tròn mắt, ánh mắt đầy ghen tị.

“Nhà em nóng khủng khiếp, em với bà nằm mà cứ như đang bị luộc chín vậy. Nửa đêm còn phải chui ra vườn sau ngủ cạnh mấy luống rau ấy. Mà chị nằm trong nhà kiểu gì hay vậy?”

Theo trí nhớ còn sót lại, thân thể này vốn thuộc dạng tiểu thư yếu ớt, dù có rơi vào hoàn cảnh nào cũng chẳng thể chịu khổ giỏi hơn ai. Vậy mà đêm qua cô lại ngủ say như chết, tỉnh dậy còn cảm thấy khoan khoái. Chuyện này không hợp lý chút nào.

Hay là… vì chai nước ba không cô nhận được lúc điểm danh?

Nghĩ vậy, Giang Miểu quyết định sẽ thử nghiệm khi quay về. Giờ việc cấp thiết nhất vẫn là đi tìm đồ.

Nếu ban ngày phải ở trong cái lều nóng như lò đó, thì ít nhất cũng phải nghĩ ra cách chống nóng.

Cô quay sang hai bà cháu bên cạnh.

“Bà ơi, Tiểu Nghệ, cháu nghĩ ngoài đồ ăn, hôm nay chúng ta nên tìm thêm mấy tấm gỗ, nhựa, hay tôn cũng được. Gạch đá cũng nên mang theo nếu thấy. Trước khi mặt trời lên, mình làm một lớp cách nhiệt trên mái, kê cao lên mấy phân rồi phủ một lớp che nắng. Tường cũng làm tương tự. Tuy không thể làm xong trong một ngày, nhưng được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.”

“Được! Cứ làm thế đi.” –Bà Kỷ gật đầu chắc nịch.

Không đợi Giang Miểu chọn hướng, bà đã dẫn đầu đi trước. Hai người còn lại nối gót theo sau, đi bộ tầm mười phút thì đến một khu phế tích bị lục tung không biết bao nhiêu lần.

Trước đây nơi này từng có vài tòa nhà lớn. Giờ chỉ còn lại một đống đổ nát, sụp xuống trong thảm họa. Người đến tìm đồ quá nhiều nên con đường xuyên đống đổ nát cũng được dọn ra sẵn.

Nói thật, tìm thức ăn ở đây khó còn hơn mò vàng trên đường. Nhưng mấy món như gỗ, nhựa, gạch thì không hiếm.

Ba người len vào trong theo lối mòn. Mới vào một lát, Giang Miểu đã thấy một tấm trần lớn bị đè bẹp dưới đống đổ nát.

Có vẻ là trần nhà rơi xuống. Phần lớn đã vỡ, méo mó, nhưng có diện tích khá rộng. Cẩn thận gỡ ra chắc sẽ được vài tấm còn dùng được.

Họ bắt đầu làm việc.

Tiếng động thu hút sự chú ý. Một nhóm người chạy tới, tưởng họ tìm được đồ ăn, thấy ba người chỉ đang loay hoay lật mấy tấm trần nhà thì hậm hực chửi bới, rồi bỏ đi.

Sau đó lại có vài nhóm khác tới, phản ứng cũng không khác nhóm trước là bao, thậm chí còn tỏ thái độ gay gắt hơn.

Tiểu Nghệ định cãi lại, nhưng bị Giang Miểu và cụ Kỷ giữ lại.

“Người ta nhìn mình là biết mình yếu rồi. Em cãi có ai nghe không? Không khéo còn bị ăn hiếp.”

Nói thẳng ra là vì bên họ không có đàn ông, nên mới bị coi thường. Nếu có một người nam giới cao to bên cạnh, đám người kia đã không dám lộng hành như vậy.

Cũng may, qua vài lượt như thế, mọi người đều biết ba người này không tranh đồ ăn, nên sau đó chẳng ai còn để tâm nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc