Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Chủ hộ: Giang Miểu.
Địa chỉ: Khu ổ chuột E, ngoại thành, số nhà 888.
Đất trồng trọt: Khu đất hoang E, một mẫu.
Đất chăn nuôi: Khu chăn nuôi E, một mẫu.
Tất cả thủ tục đã hoàn tất. Vui lòng qua bên kia nhận vòng tay thông minh, một đèn năng lượng, một gói hạt giống củ cải trắng, năm quả trứng gà, năm quả trứng vịt. Chỉ cần trồng được rau hoặc ấp nở được con non là có thể đem đến trung tâm giao dịch nội thành đổi lấy điểm tích lũy.
Hệ thống sẽ chọn cho cô đối tượng ghép đôi phù hợp nhất, người đó sẽ sớm đến gặp cô.
Người tiếp theo…”
Giang Miểu ôm một đống đồ, đầu óc vẫn còn choáng váng, bị người ta đẩy ra ngoài trong vô thức.
Nhìn mớ vật dụng trong tay, cuối cùng cô cũng tin – mình thật sự đã xuyên không. Mà không phải xuyên đến nơi nào hoa lệ, mà là vùng đất hoang sau tận thế, ba năm sau khi thảm họa kết thúc.
Trước đó, suốt mười năm liền, thiên tai giáng xuống liên miên: núi lửa phun trào, sóng thần, động đất, lũ quét, thời tiết cực đoan... Nhân loại rơi vào cảnh khủng hoảng sinh tồn chưa từng có.
Dân số giảm mạnh, còn chưa tới một phần tư. Những người sống sót, phần lớn cũng đều chịu ảnh hưởng nặng nề từ bức xạ mặt trời – thân thể biến dị, hình người không ra hình người, quỷ không ra quỷ.
Tất nhiên, cũng có một số ít may mắn, nhờ biến dị mà thức tỉnh dị năng kỳ lạ, trở thành "báu vật sống" của xã hội hậu tận thế, được mọi người tôn sùng.
Nhưng đó chỉ là thiểu số trong thiểu số. Người bình thường không thể nào tiếp cận, càng không nói tới trở thành như họ.
Còn lại đều là những kẻ đang giãy giụa sinh tồn trong tuyệt vọng.
Nguyên chủ – cũng tên Giang Miểu – năm nay mười tám tuổi, sinh ra trước lúc xảy ra thảm họa năm năm. Gia đình có hai anh trai, cô là con gái út được cưng chiều như công chúa, tính cách kiêu kỳ, bướng bỉnh.
Thảm họa ập đến, cô vẫn được cha mẹ và anh trai che chở hết mực, không phải chịu bất kỳ gian khổ nào.
Nhưng đến khi thế giới sụp đổ hoàn toàn, anh cả ra ngoài tìm nguồn sống rồi mất tích, anh hai đi tìm anh cả rồi cũng một đi mà không trở về.
Giang Miểu cúi đầu nhìn đống đồ, khẽ thở dài. Những gì chính phủ phát cho đều là vật dụng thiết yếu để sinh tồn, cô hiểu điều đó. Kể cả chuyện bị “cưỡng chế” phân phối đối tượng kết hôn.
Ở vùng đất hoang này, phụ nữ độc thân cực kỳ nguy hiểm. Không chết đói thì cũng dễ bị đàn ông xấu nhắm vào. Dù là đi cùng nhóm phụ nữ cũng chưa chắc an toàn.
Chính phủ tiếp nhận họ không phải để bao bọc toàn thời gian, mà là để khôi phục xã hội, duy trì nòi giống.
Biện pháp hiệu quả nhất chính là cưỡng chế ghép đôi – điều tiết giới tính, tăng tỉ lệ sinh sản.
Tất nhiên, vẫn có thể từ chối, nhưng từ chối thì đồng nghĩa với việc rời khỏi khu bảo hộ – tự mình đi tìm đường chết.
Giang Miểu may mắn được sống lại, đương nhiên không ngu ngốc đến mức tự cắt đứt đường lui của chính bản thân mình.
Cô âm thầm hít sâu, bước ra khỏi cổng lớn, chỉ thấy một màn đen bao trùm.
Ban ngày ánh nắng mang đầy bức xạ, không ai dám bước chân ra ngoài nếu không có trang bị chống phóng xạ. Trừ những người có địa vị đặc biệt hoặc lính đánh thuê được trang bị đầy đủ.
Giang Miểu bật đèn năng lượng, lần theo thông tin được ghi trên giấy tờ, đi bộ hơn mười phút, cuối cùng cũng đến được căn lều tạm bợ của mình.
Vừa đặt chân vào, một giọng nói lạnh lùng mà máy móc đột nhiên vang lên trong đầu:
“Phát hiện ký chủ. Đang tiến hành liên kết hệ thống ‘Mỗi Ngày Một Lựa Chọn’... Liên kết hoàn tất.
Chúc mừng ký chủ kích hoạt hệ thống! Phần thưởng tân thủ: một lần chọn vật phẩm.
A – Thực phẩm.
B – Nước uống.
C – Vật dụng sinh hoạt.
Xin hãy lựa chọn.”
Giang Miểu ngẩn người vài giây, rồi lập tức tỉnh táo lại, mắt sáng rực:
“Tôi chọn nước uống!”
Chỉ có trời mới biết cô đang khát cỡ nào!
“Lựa chọn thành công.
Đang tiến hành rút thăm...
Chúc mừng ký chủ nhận được: 1 lít nước uống không nhiễm phóng xạ. Vật phẩm đã được phát.”
Lời vừa dứt, trước mặt cô xuất hiện một chai nước trắng, không nhãn mác – trông như hàng ba không.
Cô vội vã cầm lên, dè dặt mở nắp. Dù đang khát cháy cổ, cô vẫn không dám uống ừng ực, chỉ nhấp từng ngụm nhỏ để làm ẩm môi.
Sau đó mới cẩn thận nuốt xuống từng chút một. Chỉ mới uống được hai ngụm, cô đã không nỡ dùng thêm.
Bởi vì – trong vùng đất hoang này, nước uống là thứ quý giá bậc nhất. Nguồn nước trên mặt đất đều bị nhiễm phóng xạ, không thể dùng. Ngày trước khi lang thang, họ phải đào sâu để tìm mạch nước ngầm – vừa cực, vừa nguy hiểm. Mà nước ấy cũng không phải là hoàn toàn sạch, chỉ là ít nhiễm xạ hơn mà thôi.
Một chai nước sạch hoàn toàn như thế này – chính là bảo vật!
Giang Miểu cất kỹ chai nước còn lại, cuối cùng mới có tâm trạng quan sát nơi mình ở.
Lều tạm làm từ tấm nhựa và khung thép. Nền đất trống, thậm chí có thể dùng xẻng đào trực tiếp.
Mùa hè thì nóng, mùa đông thì lạnh buốt, hoàn toàn không giữ nhiệt.
Vì là nơi dành cho cặp đôi nên chỉ rộng như một căn hộ đơn.
Cửa vào là phòng khách chừng mười mét vuông, hai bên là phòng ngủ và bếp. Phòng ngủ liền kề nhà vệ sinh.
"Nhà vệ sinh" thực chất là một cái xô – không có bồn cầu, không có ống thoát. Tất cả đều phải tự xử lý.
Phòng ngủ có một giường sắt, một giá đỡ – không có chăn, gối hay bất kì một cái gì khác.
Bếp chỉ có cái khung đặt nồi và một bếp củi đơn sơ.
Đa phần đều là đồ móc từ đống đổ nát, vừa cũ vừa gỉ sét.
Giang Miểu muốn khóc, ánh mắt lướt qua mấy quả trứng đặt trên bàn, bụng lập tức réo vang.
Trứng này không biết có thể ấp được không. Nếu không thì để lâu cũng sẽ hỏng.
Hay là… ăn luôn nhỉ?
Cô đang đấu tranh tư tưởng thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gọi quen thuộc:
“Chị Miểu Miểu, em với bà có thể vào không?”
Là giọng của Kỷ Tiểu Nghệ – Giang Miểu nhận ra ngay, vội vàng mở cửa, mời hai bà cháu vào.
Kỷ Tiểu Nghệ trạc tuổi cô, còn “bà” – tức Kỷ lão thái – là một phụ nữ tầm năm mươi.
Ngày trước trên đường chạy nạn, Giang Miểu tình cờ gặp hai người. Thấy cô đơn độc, bà Kỷ vì thương hại mà cho cô đi theo.
Lâu ngày ở bên nhau, tình cảm cũng gắn bó như người nhà.
Vừa bước vào, bà Kỷ đã đảo mắt nhìn quanh căn lều, mặt đầy lo lắng:
“Miểu Miểu à, con có biết gì về người mà chính phủ phân cho con chưa? Không rõ anh ta còn người thân hay không, nhưng chỗ nhỏ thế này, hai người chen chúc thì cực lắm…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






