Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trồng Trọt Giữa Đất Hoang, Chồng Được Phát Siêu Xịn Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Triệu Khánh Phong cười sảng khoái, vỗ mạnh lên vai Tô Dật, ánh mắt đầy sự hài lòng.

“Cao Mãnh cái tên chết tiệt kia sáng nay còn khoe khoang với tôi là bọn họ tìm được một xưởng chế biến bột mì. Tôi đang lo năm nay chúng ta sẽ bị ép xuống rồi, ai dè cậu lại cho tôi một bất ngờ lớn thế này. Quả nhiên vẫn là cậu đáng tin nhất!”

Ông ta hơi khựng lại, rồi hỏi tiếp: “Cậu vừa nói siêu thị này là do đối tượng của cậu phát hiện ra? Cô ấy đâu rồi?”

Tô Dật cụp mắt, khẽ thở dài.

“Cô ấy cũng là vô tình bị trượt chân rơi xuống, may mà ngã trúng đệm, không bị thương gì nghiêm trọng. Nhưng người bị trầy xước nhiều chỗ, chắc vài hôm nữa mới ra ngoài được, giờ đang ở nhà tĩnh dưỡng.”

Nghe xong, Triệu Khánh Phong trầm ngâm hẳn.

“Sáng mai sau khi trở về, cậu đến tìm tôi. Tôi sẽ cho người chuẩn bị ít thuốc trị thương và thực phẩm. Mấy ngày này, phần ăn của cô ấy để đội tám bọn tôi lo. Nếu còn khó khăn gì, cứ nói. Chuyện gì làm được, tôi đều sẽ cố gắng giúp.”

Nhớ tới mấy câu lẩm bẩm than vãn của Giang Miểu hôm trước, Tô Dật chần chừ một giây rồi lên tiếng hỏi ngay:

“Có thể đổi sang căn lều lớn hơn không ạ? Nơi bọn tôi ở nhỏ quá, cô ấy có vẻ không quen.”

Triệu Khánh Phong theo phản xạ nhíu mày.

“Quản lý quy hoạch khu ngoại thành không thuộc phạm vi của chúng tôi. Bên tôi chủ yếu phụ trách an ninh và thu thập vật tư.”

Câu trả lời đúng như Tô Dật dự đoán. Anh định nói gì đó thì anh ta đã tiếp lời:

“Nhưng chuyện gì cũng có thể linh hoạt. Tôi không giúp đổi lều được, nhưng có thể nhờ người quen bên quy hoạch nói một tiếng. Cải tạo hoặc mở rộng thêm thì vẫn khả thi. Cậu thấy sao?”

Tô Dật bất ngờ ngẩng lên, mừng rỡ.

“Cảm ơn anh!”

Triệu Khánh Phong tròn mắt.

“Cậu xem kìa! Bao nhiêu năm rồi tôi mới thấy cậu vì một người phụ nữ mà vui đến thế này. Trông như kiểu đang say nắng ấy. Lúc nào rảnh nhớ dẫn cô ấy đến cho tụi tôi xem mặt nha.”

Tô Dật đã theo ông ta hơn mười năm, trong lòng ông cũng xem anh như nửa đứa con trai.

Tô Dật khựng lại.

Anh thích Giang Miểu? Không thể nào! Hai người mới quen nhau hai ngày, chắc chỉ vì cô ấy yếu quá nên anh thấy cần chăm chút hơn một chút thôi. Chắc chắn là vậy.

Nghĩ thông rồi, anh khôi phục vẻ lạnh nhạt thường ngày, hờ hững đáp:

“Để sau đi.”

Triệu Khánh Phong nhếch môi cười trêu, cũng không ép anh chuyện này nữa.

Lúc này, mấy người lính đánh thuê khác cũng phát hiện thêm vật tư, Tô Dật vội trở lại đội của mình.

Vị trí nhóm anh chiếm được khá lý tưởng. Lúc đầu là mấy loại đồ khô cao cấp được đóng gói chân không, hàng hoá đều còn nguyên vẹn. Về sau bắt đầu xuất hiện gạo và bột mì đóng bao — nơi này hẳn là nhà kho của siêu thị.

Cả đội tám bận rộn suốt cả đêm mới dọn sạch được nhà kho. Vật tư thu được nhiều đến mức làm khóe miệng Triệu Khánh Phong cũng không ép xuống nổi.

Mọi người tuy mệt rã rời, nhưng ai nấy đều phấn chấn tinh thần.

Đúng giờ trời sáng, Tô Dật trở về căn lều.

Nghe thấy tiếng động, Giang Miểu lập tức ra mở cửa.

Thấy anh người đầy mồ hôi, cô vội vàng vào trong lấy cho anh một chai nước lọc không nhãn.

Tô Dật không nghĩ nhiều, đặt túi xuống rồi đón lấy chai nước, ngửa cổ tu một hơi.

Uống xong, anh mới nhìn chai nước, hơi ngạc nhiên.

“Hôm nay nước có vị ngòn ngọt thì phải.”

Giang Miểu chớp mắt ngơ ngác.

“Vậy à? Em thấy vẫn như mọi hôm thôi.”

Tô Dật nhìn vào đôi mắt tròn xoe ấy rồi bỏ qua luôn nghi ngờ, nói:

“Tối qua cả đội bọn anh bận tới sáng, cuối cùng cũng vét sạch khu vực đó. Đây là ít đồ lặt vặt anh chọn riêng cho em, xem có gì dùng được thì lấy. Còn quần áo nữa, lát nữa sẽ có người mang tới.”

Bộ đồ trên người Giang Miểu cũ đến mức không nhận ra màu gốc. Hai ngày nay Tô Dật chưa từng thấy cô thay đồ, lúc giúp sắp xếp chỗ ở cũng không thấy quần áo dự phòng, đoán chừng cô chỉ có đúng một bộ trên người.

Giang Miểu cảm ơn, ánh mắt bị hút lấy bởi túi đồ bên cạnh.

“Ôi trời ơi, là bát đũa còn nguyên nè! Có cả bàn chải, khăn mặt, ly súc miệng, kem đánh răng, dầu gội, sữa tắm, nước giặt, xà phòng các kiểu! Kim chỉ, dép đi trong nhà, vớ nữa! Mấy anh dọn sạch siêu thị thật rồi à!”

Cô vui đến nỗi nói liền tù tì, rồi đột nhiên khựng lại, hơi rầu rĩ.

Chỗ họ đang ở là khu E, giữa các lều đều có khoảng trống khá rộng, thiết kế vậy là để tiện cho việc tuần tra. Nếu xin được phép, phần đất trống đó hoàn toàn có thể tận dụng, chỉ cần mở rộng một nửa là thêm được ba bốn chục mét vuông.

“Thật á! Thế thì mấy hôm nữa em gom gạch xây thêm phòng nhé, được không?”

Giang Miểu mắt long lanh, trông hệt như vừa được phát lì xì.

Tô Dật chẳng thể từ chối nổi.

“Nếu em muốn gom thì cứ gom, nhưng trước khi vết thương lành thì tốt nhất đừng ra ngoài. Đội trưởng nói mấy hôm em nghỉ ngơi sẽ có người lo đồ ăn, còn thuốc bôi cũng sẽ đưa tới.”

Giang Miểu không ngờ lại được đãi ngộ thế này, cười tít cả mắt.

Trước khi rời đi, Tô Dật mang theo hai bao gạo Giang Miểu nhặt được hôm qua để đổi lấy điểm tích lũy.

Cửa vừa đóng lại, Giang Miểu đã nhảy tại chỗ hai cái, vui đến suýt không kiềm được tiếng hét.

[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành tiến độ kiến thiết lãnh địa cấp độ 6. Phát hiện vật tư sinh tồn hiện tại tạm ổn, hạt giống cần trợ chất hỗ trợ nảy mầm. Quà đăng nhập hôm nay xin chọn một trong các mục sau:

A. Thực phẩm

B. Nước uống

C. Vật dụng sinh hoạt

D. Dung dịch tăng trưởng cho động thực vật.

Xin ký chủ lựa chọn.]

Giang Miểu hơi sững người.

Hôm qua mới là cấp 5, hôm nay vừa lên 6, chỉ tăng được 1%. Có lẽ là nhờ những đồ Tô Dật mang về. Nghĩ lại, nếu Tô Dật không đem về mấy thứ đó, liệu hệ thống có mở đăng nhập hôm nay không?

Còn nữa, dung dịch tăng trưởng cho động thực vật là gì?

Dù nghĩ mãi vẫn không thông, nhưng nếu vật tư hiện tại không còn thiếu thốn nữa, thì đương nhiên cô phải chọn cái có giá trị lâu dài hơn.

“Tôi chọn D, dung dịch tăng trưởng.”

Vừa dứt lời, trước mặt đã xuất hiện một chai chất lỏng trong suốt màu trắng, ước chừng khoảng 250ml.

[Chúc mừng ký chủ nhận được một chai dung dịch khử phóng xạ.

Công dụng: loại bỏ chất phóng xạ trong cơ thể động thực vật, đồng thời cải thiện mức độ nhiễm xạ của đất. Hạt giống được ngâm trong dung dịch này có thể hồi phục trạng thái bình thường, tưới vào đất có thể làm giảm nhiễm phóng xạ hiệu quả.

Gợi ý thân thiện: Ký chủ cần đẩy nhanh tiến độ xây dựng để mở khóa thêm nhiều vật phẩm.]

Giọng hệ thống vừa dứt, Giang Miểu đã run tay nâng chai dung dịch lên, nuốt nước bọt đánh ực.

Cô quay người, chạy vào bếp bưng ra chậu hạt giống đang ngâm, mang ra phòng khách.

Sau khi đổ phần nước cũ vào mảnh vườn phía sau, cô rót hết chai dung dịch vào chậu, nhìn hạt giống ngâm trong thứ chất lỏng trong suốt mà lòng rộn ràng khó tả.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc