Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trồng Trọt Giữa Đất Hoang, Chồng Được Phát Siêu Xịn Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Tô Dật gật đầu:

“Cái bàn gỗ trong phòng khách tháo ra đi, cái giường sắt mang ra đặt ở đó, có khách đến thì cũng có chỗ ngồi, tiện để đồ nữa.

Cái giá sắt kia cũng bê ra ngoài, ưu tiên lắp giường trong phòng trước, nệm và chiếu cũng trải luôn. Lát nữa xem thử tủ có để lọt không.”

Mọi người làm việc theo lời Tô Dật phân công.

Giang Miểu không giúp được gì, đành lui về phía bếp, ngoan ngoãn ngồi xuống bên mấy cái bao tải, tránh gây thêm phiền phức.

Phải công nhận, đám lính đánh thuê này đúng là rất giỏi tay chân. Những việc Giang Miểu nhìn qua thấy phiền phức vô cùng, họ làm chỉ trong nháy mắt. Giường vừa được lắp xong, đệm cũng đã nằm ngay ngắn trên đó.

Tiếp theo là đến tủ. Cái tủ đó vốn là loại đã được lắp sẵn, nhưng bị tháo tung ra trước đó.

Vậy mà họ vẫn ráp lại dễ như chơi, dùng búa và đinh làm kiểu “thô lực”, chớp mắt đã thành hình. Một cái tủ đôi cửa cao gần trần nhà vừa khít lấp đầy khoảng trống trong phòng, chỉ còn chừa lại một lối nhỏ đủ cho một người đi lại.

Tô Dật cắt mấy tấm ván còn lại theo đúng kích thước, lát kín luôn sàn nhà.

Sau khi hoàn tất, căn phòng trông khác hẳn. Nếu bỏ qua quá khứ đầy thảm họa thì nơi này giống như một căn hộ mini dành cho người độc thân trước thảm họa mười năm về trước.

Mọi người nhìn quanh, không khỏi ngẩn ngơ, trong mắt ánh lên chút hy vọng mơ hồ về một tương lai dễ thở hơn.

Một người trong nhóm chợt kéo cả đám về thực tại:

“Đội trưởng, hay bọn em giúp anh lắp luôn hai cái cửa này đi cho tiện.”

Vài người đàn ông lực lưỡng lập tức xắn tay áo làm việc.

Nhờ có sự giúp sức của họ, chẳng mấy chốc hai cánh cửa nhôm kính đã được lắp xong. Họ còn tiện tay thay cả ổ khoá, làm thêm chìa riêng. Từ giờ, cửa có thể khóa kín hẳn hoi.

Làm xong, nhóm lính đánh thuê chào Tô Dật rồi rút lui.

Tô Dật tiễn họ ra ngoài, quay lại liền đóng cửa, thử xoay khóa hai lần mới yên tâm. Sau đó quay sang Giang Miểu nói:

“Giờ an ninh ổn hơn nhiều rồi, ít nhất không lo trộm cắp. Đây là chăn và bộ chăn ga em bảo, nguyên đai nguyên kiện, sạch sẽ lắm. Trong kho vẫn còn, anh bảo Trương Thành mang một ít về, tặng Chu Lam Thiên một bộ.”

Giang Miểu gật đầu lia lịa:

“Phải đấy, nhiều thế này bọn mình dùng không hết, anh xem còn ai cần thì chia bớt. Em giữ lại hai bộ là đủ rồi.”

Tô Dật lắc đầu:

“Cứ để đó. Không đắp cũng có thể may áo khoác mùa đông, giữ ấm vẫn là quan trọng nhất.”

Sau thảm họa, thời tiết trở nên kỳ lạ – mùa hè nóng đến ngạt thở, mùa đông thì buốt giá, chỉ có bức xạ mặt trời là vẫn luôn khắc nghiệt như cũ.

Nghe vậy, Giang Miểu không do dự, mang hết chăn màn cất gọn vào tủ, chừa lại một ngăn để đựng mấy bao đồ của cô.

Giang Miểu lập tức gật đầu:

“Vâng, em biết rồi.”

Tô Dật tiếp lời:

“Cái chỗ em phát hiện ra chắc chắn còn nhiều đồ ăn. Tối nay anh và Trương Thành sẽ dẫn người đến đào thêm, cố gắng mang hết thực phẩm về trong hôm nay.

Chuyện này công lớn là nhờ em. Theo quy tắc, em được chia phần. Muốn gì nào?”

Giang Miểu nghĩ một lát, rồi nói:

“Nếu có đồ dùng sinh hoạt thì để lại cho em ít, còn lại mọi người cứ phân chia như thường.”

Tô Dật hơi nhướn mày:

“Chỉ thế thôi?”

Anh còn tưởng Giang Miểu sẽ đòi đồ ăn như gạo chẳng hạn.

Giang Miểu mỉm cười:

“Thế là đủ rồi. Dù sao nơi đó cũng do em tình cờ tìm thấy thôi, thật lòng thì em cũng chỉ lấy được mấy gói đồ ăn vặt kia là cùng.”

Tô Dật nhìn theo tay cô chỉ. Quả nhiên, trong góc có mấy túi snack và một hộp kẹo mở sẵn. Không ngoài dự đoán, con gái vẫn thích đồ ngọt.

Anh khẽ gật đầu, môi hơi cong lên:

“Anh hiểu rồi. Em nghỉ ngơi đi, lát nữa anh dọn xong khu nuôi trồng sẽ báo lại. Từ mai em phải tự lo mọi thứ rồi, ổn không?”

Giang Miểu giơ tay thề:

“Ổn ạ, không thành vấn đề!”

Lúc đó mặt trời đã lên cao. Giang Miểu từ sáng tới giờ chưa ăn gì, bụng bắt đầu réo. Nhân lúc Tô Dật bận rộn ở khu nuôi trồng, cô quay vào phòng, bóc gói bánh quy nén, uống thêm nửa chai nước rồi nằm nghỉ.

Không bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh dậy, nắng chiều đã ngả vàng.

Tô Dật đang thu dọn đồ đạc trong phòng khách. Thấy Giang Miểu bước ra, anh lập tức đưa cho cô một chai thuốc sát trùng:

“Xử lý vết thương trước đi. Anh sắp phải ra ngoài, chắc sáng mai sẽ về.”

Giang Miểu bặm môi, một lúc sau mới khẽ dặn:

“Anh nhớ cẩn thận.”

Tô Dật hơi khựng tay lại, rồi bật cười:

“Ừ, anh biết rồi.”

Tô Dật đi rồi, Giang Miểu xử lý vết thương xong mới ra khu nuôi trồng.

Chỗ đó vốn không có gì nhiều, vậy mà Tô Dật đã dành nửa ngày làm lại hoàn toàn. Trong khu vực giờ có vách ngăn rõ ràng, chia thành các không gian riêng, còn lắp thêm lồng và giá để trứng nở.

Cơ bản đã đầy đủ, vấn đề tiếp theo là học cách ươm mầm và ấp trứng.

Về ươm mầm thì cô chỉ biết vùi hạt xuống đất, giữ ẩm là được, ngoài ra mù tịt. Còn ấp trứng thì cần giữ ẩm và giữ nhiệt – cái khó là làm sao tạo được thiết bị giữ nhiệt trong thời tiết nóng như lò này?

Trứng để lâu quá sợ cũng hỏng mất rồi, có cố đến mấy cũng chẳng nở ra con gì.

Hơn hết, Giang Miểu chẳng thể tự làm thiết bị ấp trứng được.

Suy đi tính lại, cô quyết định tạm gác chuyện trứng lại, tập trung hết vào ươm giống.

Cô mang cái thau sắt duy nhất ra, đổ vào ít nước sạch rồi thả hạt giống vào ngâm.

Làm xong mấy việc đơn giản đó, Giang Miểu lại rảnh tay, nằm thả người trên giường.

Cùng lúc đó, Tô Dật và Trương Thành mỗi người dẫn một nhóm người, chuẩn bị khai thác khu vực siêu thị.

Tô Dật đào đúng chỗ Giang Miểu đã chỉ. Mới hơn một tiếng mà nhóm anh đã liên tục phát hiện ra thực phẩm.

Nhóm của Trương Thành thì đào chỗ Giang Miểu từng rơi xuống, tìm thấy rất nhiều đồ dùng sinh hoạt – do gần khu gia dụng, nên còn có cả quần áo, bàn ghế, kim chỉ v.v...

Đống đồ nhiều đến mức họ dọn không xuể.

Sợ trời sáng không kịp rút khỏi khu vực, Tô Dật đành báo tin cho cấp trên – đội trưởng Đội 8 của đoàn lính đánh thuê Câu Ưng: Triệu Khánh Phong.

Giữa đêm, Triệu Khánh Phong nhận được tin lập tức bật dậy, mặc quần áo rồi dẫn một nhóm người đến điểm hẹn.

Nhìn thấy hai đội của Tô Dật và Trương Thành đã gom được đống đồ lớn, ông ta không giấu nổi phấn khích, bật cười lớn:

“Được, rất tốt! Tô Dật, cậu làm tốt lắm. Giờ tình hình sao rồi?”

Tô Dật bước tới cạnh ông, vẻ mặt khác hẳn khi ở bên Giang Miểu, nghiêm nghị và điềm tĩnh hơn. Anh kể lại tường tận quá trình Giang Miểu phát hiện ra siêu thị:

“Chỗ tôi là thực phẩm, bên Trương Thành là đồ sinh hoạt.”

( bây giờ Tô Dật và Giang Miểu mình đổi xưng hô anh em luôn nhé, cho tình cảm)

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc