Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trồng Trọt Giữa Đất Hoang, Chồng Được Phát Siêu Xịn Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Hạt giống vừa tiếp xúc với dung dịch thanh lọc phóng xạ dường như lập tức nở ra thêm một chút.

Giang Miểu chớp mắt liên tục, ánh mắt dừng trên chậu nước không biết bao lâu, cho đến khi có tiếng gõ cửa vang lên ngoài sân, cô mới như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vã chạy ra mở cửa.

Người đứng bên ngoài là Tô Dật.

Sau lưng anh là một bọc đồ lớn.

Giang Miểu lập tức tránh ra nhường lối.

Tô Dật vừa vào nhà đã nhanh tay đóng chặt hai lớp cửa, ánh mắt lướt qua chiếc chậu đặt trên giường sắt, nhướng mày hỏi:

“Em cả buổi sáng chỉ ngồi nghịch cái này thôi à?”

Giang Miểu ngượng ngùng gãi đầu:

“Không có gì làm nên em nhìn hạt giống cho đỡ chán.”

Tô Dật bật cười, mở bọc đồ ra:

“Gói này toàn quần áo. Anh cũng không rõ con gái cần gì, mấy chị trong đội chọn giúp. Còn có vài món đồ dùng riêng tư, mấy chị ấy không cho anh nhìn, anh cũng không dám xem. Đây là củ cải trắng, khoảng chừng bốn chục ký, đội trưởng bảo gửi cho em làm đồ ăn. Gói này là thuốc trị thương, loại này trong đội rất thiếu, đội trưởng chỉ phân được từng này. Còn hai cái này là đèn chiếu công suất cao, nếu em muốn trồng trọt thì có thể thử dùng.”

Giang Miểu mừng rỡ nhận lấy hai chiếc đèn mạnh:

“Anh Tô Dật, anh giỏi quá đi mất!”

Tô Dật khẽ đỏ mặt, cúi đầu che đi nét ngượng ngùng, giọng nói trở nên khách sáo hơn nhiều:

“Chúng ta là bạn cùng nhà, có lợi cùng hưởng. Anh giúp em cũng là chuyện nên làm thôi.”

Giang Miểu gật đầu lia lịa, tâm trí toàn bộ đều đặt vào hai cái đèn chiếu, chẳng buồn để ý tới thái độ của Tô Dật.

Thấy cô lơ đễnh, Tô Dật khẽ nói:

“Đồ anh mang về cho em hết rồi. Anh đi trước đây. Lần sau về chắc cũng phải mười ngày nửa tháng. Em phải tự chăm sóc mình cho cẩn thận.”

“Vâng! Anh cũng chú ý an toàn nhé.” Giang Miểu cũng đáp lại một câu xã giao, vừa nói vừa mỉm cười tiễn anh ra cửa.

Cửa vừa khép lại, nụ cười trên mặt Giang Miểu cũng biến mất tức thì.

Cô đem hai chiếc đèn chiếu mạnh ra sân sau, nghiên cứu cả buổi mới hiểu được nguyên lý hoạt động của nó: thiết bị chuyển hoá năng lượng từ ánh sáng mặt trời, tức là chỉ có thể lắp đặt vào buổi tối, sớm nhất cũng phải ngày mai mới dùng được.

Đành gác sang một bên đã.

Cô quay vào mở gói quần áo, bên trong có hai chiếc áo phao mùa đông, mấy cái áo len cổ lọ, ba bộ đồ giữ nhiệt, hai chiếc áo khoác dày cùng một túi băng vệ sinh đã hết hạn.

Đây đúng là món đồ quý giá!

Người trước kia vốn bị suy dinh dưỡng, thân hình yếu ớt, đến tận mười sáu tuổi mới bắt đầu hành kinh.

May mà lúc đó thiên tai đã qua, bên cạnh cô còn có bà Kỷ và Kỷ Tiểu Nghệ, mỗi lần tới kỳ đều có hai bà cháu giúp tìm chút đồ sạch sẽ lót tạm. Không có thì cô đành trốn trong chỗ ở, nằm yên vài ngày cho qua.

Giờ thì đã không còn ở chung nữa, cô cũng chẳng thể trông chờ vào Tô Dật, mọi việc đều phải dựa vào bản thân. Cứ như trước đây, mỗi tháng trốn mất mấy ngày là chuyện không thực tế. Có băng vệ sinh thì cũng sẽ tiện hơn rất nhiều.

Nếu sau này hệ thống cho mở khoá băng vệ sinh thì tốt biết mấy...

Giang Miểu nghĩ ngợi một lúc, xoay người gom toàn bộ đồ đạc cất vào trong tủ.

Tủ chật đến mức phải cố hết sức mới đóng được cánh cửa lại.

Mấy thứ còn lại cũng chẳng có chỗ chứa, càng khiến cô nóng lòng muốn mở rộng thêm nhà.

Dọn dẹp xong xuôi thì cũng đã quá trưa. Mới vài tiếng không nhìn, mấy hạt giống cải trắng đã nở to thêm một chút, mơ hồ có dấu hiệu nảy mầm.

Giang Miểu vội vàng thêm vào chút dung dịch thanh lọc phóng xạ cùng nước uống.

Rồi cô lấy ra mấy quả trứng.

Từ khi nhận được đến giờ mới qua hai, ba hôm, vẫn luôn được để nơi thoáng mát nên chắc chưa hỏng.

Nghĩ vậy, cô lấy một chiếc đĩa sạch, lần lượt đặt từng quả trứng lên, rồi rưới thêm một lớp dung dịch thanh lọc phóng xạ.

Dung dịch chỉ đọng lại một lớp mỏng dưới đáy chậu, trứng không bị ngập nên sẽ không bị hư.

Sau đó, cô mang chậu giấu dưới gầm giường – nơi mát mẻ nhất – định bụng thỉnh thoảng trở mặt trứng, hy vọng có tác dụng.

Mải mê làm việc, thời gian trôi lúc nào không hay.

Trời vừa sụp tối, bên ngoài lại có tiếng gõ cửa.

Giang Miểu mở cánh cửa trong, qua lớp cửa sắt ngoài cùng nhìn thấy Kỷ Tiểu Nghệ, vội vàng mở rộng cửa cho hai bà cháu vào nhà.

Đèn năng lượng trong phòng vừa bật sáng, bà Kỷ và Kỷ Tiểu Nghệ đồng loạt hít một hơi:

“Trời ơi! Mới có một ngày mà chỗ này của con chất đầy đồ thế này rồi à? Mấy thứ này từ đâu mà ra vậy?”

“Con mấy hôm nay không ra ngoài nhặt nhạnh gì được, phải để dành mà ăn. Bà với Tiểu Nghệ vẫn đủ dùng.”

Kỷ Tiểu Nghệ cười ngọt ngào gật đầu theo:

“Lúc anh Trương Thành qua còn mang cho em một túi củ cải, nói là để em với bà dùng. Nếu mình tiết kiệm một chút thì ăn được nửa tháng ấy chứ. Mà mấy hôm nay đi nhặt nhạnh cũng kiếm được không ít đồ, bà nói muốn vào khu trung tâm đổi điểm, hỏi chị có muốn đi cùng không?”

Giang Miểu nghĩ đến tình hình hiện tại ở nhà mình, chần chừ rồi lắc đầu:

“Thôi để lần sau đi cùng em với bà nhé, chứ giờ nhà chị còn lộn xộn lắm.”

Hai bà cháu đều hiểu, nhìn vết thương của Giang Miểu rồi mới yên tâm rời đi.

Vừa tiễn hai người xong, Giang Miểu đã vác đèn năng lượng và hai đèn chiếu mạnh ra ngoài ruộng.

Việc lắp đặt đèn chiếu không dễ, cô phải mày mò cả buổi tối thì mới hoàn thành được.

Cùng lúc đó, Tô Dật đang làm nhiệm vụ cùng đoàn lính đánh thuê thì cả ngày cứ thẫn thờ không yên.

Đi bên cạnh anh, Đường Chính rốt cuộc cũng nhịn không nổi:

“Anh à, hôm nay ngay cả đội trưởng cũng lên tiếng khen anh, phải gọi là một bước thành danh. Vậy mà em nhìn anh cả buổi cứ như hồn treo ngọn cây là sao?”

Bọn họ muốn thăng cấp đều phải dựa vào thành tích thực tế. Lần này Tô Dật lập được công lớn, đáng lẽ phải hân hoan mời cả đội ăn mấy củ cải mới đúng.

Vậy mà cả ngày cứ như người mất hồn là chuyện gì?

Tô Dật dừng bước, nghiêng đầu nhìn sang:

“Anh vậy à?”

Đường Chính gật đầu như gà mổ thóc, biểu cảm khoa trương:

“Anh chắc chắn đang có tâm sự. Em nghe nói kỳ nghỉ này anh về thăm vợ? Đừng bảo chị dâu khiến anh thất vọng nhé?”

“Cậu nói linh tinh gì đấy!” Giọng Tô Dật chợt trầm xuống, nghe thấy ai đụng đến Giang Miểu là anh không nhịn được.

Đường Chính vội gãi đầu xoa mũi:

“Em đoán đại thôi mà! Không phải thế thì chắc là anh đang tương tư rồi!”

Tô Dật tức quá vung tay đập nhẹ vào sau gáy cậu ta. Khi thấy phía xa có ánh sáng lấp lóe, anh mới chợt nhớ ra:

“Chết rồi! Quên mất chưa lắp đèn cho em ấy. Không biết em ấy có làm được không nữa! Không được, anh phải quay lại xem sao! A Chính, cậu đi tuần tra, anh quay về một lát.”

Tô Dật chạy mất hút, còn nhanh hơn cả thỏ.

Đường Chính định cản mà không kịp.

“Còn nói không phải đang tương tư! Rõ ràng bị em nói trúng rồi còn ngượng, đánh người ta một cái, thiệt tình!”

Vừa càm ràm, cậu ta vừa tiếp tục đi tuần.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc