Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trồng Trọt Giữa Đất Hoang, Chồng Được Phát Siêu Xịn Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Tô Dật cuống cuồng bò sát xuống miệng hố, lớn tiếng gọi:

“Giang Miểu, có nghe tôi nói gì không?”

Giọng Tô Dật mang theo sự vững vàng kỳ lạ, nghe xong, cảm giác sợ hãi trong lòng Giang Miểu cũng vơi đi một nửa.

Cô cứ ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, đến khi chiếc đèn năng lượng đung đưa ngay trước mặt mới vội vàng gỡ sợi dây ra. Ánh đèn vừa bật lên, mọi thứ xung quanh lập tức hiện rõ.

Cô ngẩng đầu lên, háo hức gọi:

“Là tiệm chăn ga gối đệm! Tôi ngã đúng lên cái nệm, bảo sao không bị sao cả!”

Ước chừng khoảng cách giữa cô và miệng hố tầm bốn mét. May mà dưới đó là đệm, nếu không có lẽ cô đã mất mạng hoặc tàn phế.

Tô Dật nghe vậy thì âm thầm thở phào:

“Không sao là tốt rồi. Cô nhìn quanh xem có chỗ nào tạm tránh đi không. Tôi sợ miệng hố còn sụp nữa, đợi ổn định rồi tôi kéo cô lên.”

Giang Miểu vốn cẩn thận, nghe xong liền lập tức lùi lại, tìm chỗ an toàn.

Những người vây quanh Tô Dật ban nãy vừa nghe dưới đó chỉ là tiệm chăn ga, không có đồ ăn, liền lục tục bỏ đi. Chăn nệm tuy dùng được, nhưng vì thế mà liều mình xuống hố thì không đáng.

Mọi người hiểu tính toán thiệt hơn, dần dần giải tán.

Ba người nhà họ Kỷ nghe nói Giang Miểu gặp chuyện, liền vội vã chạy tới. Cùng lúc đó, vợ chồng Chu Lam Thiên cũng đến.

Vừa thấy Tô Dật đang cẩn thận dọn sạch đống cát đá quanh miệng hố, họ liền lo lắng hỏi:

“Miểu Miểu có sao không?”

Tô Dật không ngẩng đầu, đáp:

“Ngã xuống đệm nên chắc không sao, có xây xát nhẹ. Trương Thành, qua đây phụ tôi mở rộng miệng hố, dọn sạch đá vụn, cẩn thận tránh sụp thêm.

Những người còn lại tránh xa ra một chút, giảm bớt áp lực trên mặt đất.”

Bà Kỷ sốt ruột không thôi, liền chủ động kéo Kỷ Tiểu Nghệ rút lui khỏi hiện trường.

Lúc Tô Dật bận rộn bên trên, Giang Miểu cũng không ngồi yên. Ban đầu cô tưởng đây là tiệm đồ gia dụng, nhưng nhìn kỹ mới nhận ra là siêu thị. Khu cô đang đứng chính là nơi bán bộ chăn ga.

Cô nhận ra vì bên cạnh có vài món đồ chơi trẻ em và chút đồ ăn còn sót lại.

Dù siêu thị đã sụp đổ một phần, nhưng bên trong vẫn còn vài khe hở đủ chui lọt – chỉ không rõ có an toàn không.

Không dám mạo hiểm khi chưa chắc chắn, cô chỉ gom hết chỗ đồ ăn trong tầm mắt lại, rồi tranh thủ dỡ mấy bộ chăn ga còn nguyên vẹn từ kệ xuống.

Đang bận bịu thì ánh sáng xung quanh bỗng tối lại. Cô quay đầu thì thấy Tô Dật đang men theo thang dây từ từ trèo xuống.

“Tô Dật!”

Cô gọi lớn, giọng đầy vui mừng khiến Tô Dật khựng lại trong chốc lát, rồi theo phản xạ tăng tốc độ.

“Đừng sợ, tôi tới đón cô.”

Đợi anh đứng vững dưới đất, Giang Miểu vội kéo anh lại, chỉ tay sang bên cạnh:

“Anh nhìn xem, cái này là gì.”

Ban đầu anh chỉ để ý mấy bộ chăn ga, tới lúc thấy đống snack và nước ngọt bên cạnh thì con ngươi lập tức co rút lại.

“Đây là…”

Giang Miểu gật đầu liên tục, hạ giọng:

“Là siêu thị! Tôi cũng mới phát hiện thôi. Bên trong chắc vẫn còn nhiều đồ, nhưng tôi không dám mò vào, chỉ lấy mấy cái gần đây.

Cả mấy bộ chăn, mấy cái nệm này nữa, tôi muốn đem lên, được không?”

Tô Dật bật cười thành tiếng, vui đến mức không kiềm được, còn đưa tay xoa đầu cô:

“Được chứ! Nhưng đừng nói cho ai biết vội. Tôi đưa cô lên trước, rồi nhờ Trương Thành giúp vận chuyển.

Cô xem còn muốn lấy thêm gì nữa không?”

Giang Miểu cười gượng, ánh mắt lén liếc về phía chiếc giường trong góc. Tô Dật lập tức hiểu ý.

Sau khi Giang Miểu trèo lên lại, bà Kỷ và Kỷ Tiểu Nghệ mới thực sự thở phào. Vợ chồng Chu Lam Thiên cũng nhẹ nhõm không kém, vội vàng bước tới hỏi han:

“Có bị thương ở đâu không?”

Giang Miểu ngoan ngoãn xắn ống tay áo và ống quần rách bươm lên, để lộ vết thương.

Vợ Chu Lam Thiên – chị Diệp Tuyết – sợ đến mức hít sâu một hơi:

“Chảy máu rồi! Phải về ngay, không thể ở ngoài nữa.”

Nếu để ánh nắng chiếu vào vết thương, rất dễ bị viêm nhiễm, thậm chí còn có nguy cơ biến dị.

Vì vậy khi ra ngoài tìm đồ, ai cũng phải cực kỳ cẩn trọng.

Bà Kỷ biết chuyện không nhỏ, lập tức kéo Kỷ Tiểu Nghệ về cùng Giang Miểu.

Về đến nhà, Giang Miểu lấy hai củ cải trắng đưa cho bà Kỷ để cảm ơn.

Bà Kỷ lập tức sa sầm mặt:

“Con bị thương rồi, mấy ngày tới ở yên trong nhà, đừng chạy đi đâu hết. Bà với Tiểu Nghệ vẫn đi tìm đồ được, không cần của con. Nghe rõ chưa?”

Giang Miểu răm rắp gật đầu.

Lúc này bà mới yên tâm, quay lưng cùng Kỷ Tiểu Nghệ rời đi.

Chưa lâu sau, Tô Dật quay lại lần đầu với một phần đồ đạc. Anh nói với Giang Miểu:

“Cô chọn toàn đồ cồng kềnh, tôi không khiêng hết được một mình. Mà dưới đó là do cô phát hiện, tôi đã gọi mấy anh em trong đội tới phụ.

Đảm bảo mang hết lên cho cô. Đây là đống đồ ăn cô tìm được, đều ở đây cả. Nhớ khoá cửa, tôi chưa quay lại thì đừng mở cho ai.”

Giang Miểu gật đầu đồng ý.

Tô Dật vừa đi, cô lập tức khóa trái cửa rồi bắt đầu kiểm kê đồ ăn.

Một vỉ rong biển, ba gói bánh quy mặn, hai chai nước cam cỡ lớn, một chai coca, năm gói khô bò và một hộp kẹo hỗn hợp – có cả kẹo mút.

Cô không nghĩ nhiều, mở ngay hộp kẹo, lấy một viên kẹo cứng vị cam cho vào miệng.

Vị ngọt ngào tan chảy đầu lưỡi khiến gương mặt cô giãn ra, tâm trạng cũng tốt lên không ít.

Miệng ngậm kẹo, Giang Miểu cảm thấy cả người đều dễ chịu. Nghĩ tới chuyện lát nữa Tô Dật sẽ mang chiếc giường lên, cô vội chạy vào phòng, lôi hết đống đồ không tiện cho người khác thấy từ dưới gầm giường ra.

Nghĩ đi nghĩ lại, đành nhét vào bao dệt rồi giấu trong góc bếp.

Tiện tay mở một chai nước để rửa vết thương.

Ban nãy vì lo lắng quá nên cô không thấy gì, giờ vết thương bắt đầu đau nhức hơn, cát bụi bám vào cũng dễ gây nhiễm trùng.

Lúc trời còn chưa nắng tới sân sau, Giang Miểu hé cửa sau, ngồi bên tường, vừa hứng gió sớm vừa cẩn thận rửa sạch vết thương, tiện thể uống vài ngụm nước.

Cảm giác mệt mỏi ập đến, không biết từ lúc nào cô đã thiếp đi lúc đang tựa lưng vào tường.

Tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức cô dậy.

Giang Miểu bước ra mở cửa, ngạc nhiên khi thấy bên ngoài là một nhóm người hoàn toàn xa lạ.

Cả nhóm đồng thanh chào:

“Chào chị dâu!”

“À… chào mọi người!” – Giang Miểu luống cuống nép sang một bên.

Mấy người kia liếc qua căn nhà, mặt ai nấy đều thoáng cau lại:

“Bên trên đúng là keo kiệt thật. Cái nhà gì mà nhỏ xíu xiu, sao ở được!

Anh, ý anh là muốn đổi cái giường sắt trong phòng này đúng không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc