Nhà vệ sinh bệnh viện.
"Năm trăm chín mươi chín... sáu trăm!"
An Nhiên đếm đủ năm phút rồi mới rời khỏi không gian.
Vừa ra ngoài, cô lập tức chạy tới đại sảnh.
Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, bên ngoài mới trôi qua hơn một phút.
Điều này chứng minh tốc độ thời gian trong không gian nhanh gấp khoảng mười lần hiện thực.
Khóe môi An Nhiên cong lên.
Kiếp trước cô vất vả kiếm tiền, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, liều mạng vào núi, làm đến người đầy bệnh mà vẫn nghèo túng.
Kiếp này có không gian trợ giúp, số tiền người khác kiếm cả đời chưa chắc có được, cô hoàn toàn có cơ hội kiếm trong thời gian ngắn.
An Nhiên không nhịn được bắt đầu tưởng tượng tương lai.
Đời này, cô không chỉ muốn chăm sóc mẹ và các em thật tốt, mà còn muốn sống cuộc đời của chính mình.
Trước mắt, chuyện quan trọng nhất là thuyết phục mẹ ly hôn.
Ánh mắt cô trở nên kiên định, từng bước đi về phòng bệnh.
"Chị về rồi!"
An Nhiên vừa lên tầng ba đã nghe giọng em út từ xa.
Lộp bộp lộp bộp.
Ninh Ninh dùng đôi chân ngắn chạy từ cửa phòng bệnh tới trước mặt cô.
"Chị đi đâu vậy? Sao lâu thế? Ninh Ninh nhớ chị rồi."
Con bé ngửa khuôn mặt nhỏ, đôi mắt to chớp chớp đáng yêu nhìn An Nhiên.
Cô bật cười, cúi xuống bế em lên.
"Chị đi nghĩ cách kiếm tiền."
"Vậy chị tìm được cách chưa?"
"Đương nhiên rồi. Sau này ngày nào chị cũng cho em ăn thịt."
"Ha ha, tốt quá! Sau này ngày nào cũng có thịt ăn!"
Ninh Ninh vỗ tay, giọng non nớt:
"Chị, chị cho em kiếm tiền cùng được không?"
"Ninh Ninh kiếm tiền để làm gì?" An Nhiên ngạc nhiên.
"Em muốn mua quần áo mới cho chị với chị Hai, mua cho mẹ một đôi giày mới."
"Chuyện chị có thể kiếm tiền là bí mật của hai chị em mình. Em không được nói với ai, biết chưa?"
"Mẹ cũng không được biết à?"
"Mẹ biết."
"Ồ, vậy được. Em không nói với ai hết. Ngoéo tay, treo cổ, một trăm năm không thay đổi!"
Ninh Ninh chìa ngón út ra ngoéo với chị, còn chạm ngón tay như đóng dấu, sau đó vui vẻ cười tít mắt.
An Nhiên bế em vào phòng bệnh.
T*rên g*iường bệnh, sắc mặt Tú Lan vẫn nhợt nhạt, may mà môi đã có chút hồng. Nhưng trong mắt bà vẫn nặng nề ưu sầu.
Thấy hai chị em đi vào, Tú Lan thu lại vẻ buồn bã, cố nở nụ cười.
"Về rồi à?"
"Anh Đại Sơn về chưa?"
"Anh ấy về rồi." An Nhiên cân nhắc một lúc, cuối cùng quyết định nói thẳng.
"Mẹ, con có chuyện muốn nói."
Thấy nét mặt nghiêm túc của con gái, Tú Lan tưởng cô gặp chuyện, vội ngồi dậy.
"An Nhiên, con gặp chuyện gì phải không?"
"Đừng sợ, nói cho mẹ biết, mẹ làm chủ cho con."
Nhìn người mẹ đã gầy trơ xương mà vẫn cố mạnh mẽ trước mặt mình, lòng An Nhiên dâng lên chua xót.
"Mẹ, con muốn mẹ ly hôn với cha."
Lời vừa dứt, Tú Lan như bị sét đánh, cả người lập tức cứng đờ.
Một lát sau, vành mắt bà đỏ lên, nước mắt không kiểm soát được mà rơi xuống. Môi run run, nghẹn ngào:
"An Nhiên... tại sao? Con cũng thấy mẹ không xứng với... cha con sao?"
"Mẹ nói gì vậy?"
An Nhiên không ngờ mẹ lại hiểu lầm. Cô vội đặt Ninh Ninh xuống, bước tới ôm bà.
"Lương lão Nhị mới là người không xứng với mẹ."
"Ông ấy chỉ là một kẻ ngu hiếu, việc gì cũng nghe mẹ, chỉ biết bắt nạt vợ con trong nhà, bóc lột mẹ con mình để nuôi bác cả với bà nội. Ông ấy không xứng làm cha, chỉ xứng làm đứa con trai bám váy mẹ."
"Mẹ ly hôn đi. Con với hai em sẽ theo mẹ. Từ nay chúng ta không cần sống chung với đám người đáng ghét ấy nữa."
Ninh Ninh cũng bò lên giường từ bên phải, ôm lấy Tú Lan.
"Mẹ ngoan, mẹ đừng khóc."
Tú Lan nhìn An Nhiên:
"Nhưng dù sao ông ấy cũng là cha con. Nếu mẹ ly hôn, chúng ta đi đâu? Mấy mẹ con sống bằng gì?"
An Nhiên kiên định nói:
"Mẹ không cần lo. Trong huyện có nhiều chỗ tuyển người. Không có ông ấy, chúng ta chỉ sống tốt hơn. Cả nhà họ Lương là một đám hút máu bám trên người mẹ con mình."
"Mẹ nhìn xem mẹ với Ninh Ninh đã gầy thành thế nào rồi."
"Còn em Hai của con thì sao?"
"Đương nhiên em ấy cũng đi cùng chúng ta. Nếu ở lại nhà họ Lương, sớm muộn cũng bị họ đem gả đổi lấy sính lễ."
An Nhiên có hai em gái. Tú Lan sinh ba con, tất cả đều là con gái.
Lão Nhị khinh con gái, luôn coi họ là gánh nặng, khiến địa vị của bốn mẹ con trong nhà thấp nhất, chẳng khác người hầu.
Đã vậy còn ở lại nhà này làm gì?
Tú Lan im lặng, gương mặt đầy giằng co.
Bà không phải lưu luyến chồng, mà lo mình không nuôi nổi ba con gái, sợ các con theo mình rồi chết đói.
An Nhiên nhìn ra lo lắng ấy, bèn nói dối một chút để mẹ yên tâm.
"Mẹ không cần lo chuyện sinh hoạt."
"Nhà họ Lương căn bản không coi chúng ta là người. Cứ ở lại, con, em Hai với em út sớm muộn đều bị họ đổi lấy sính lễ. Khi ấy ba chị em không bị gả cho kẻ ngốc thì cũng bị ép lấy đàn ông góa lớn tuổi, mẹ có khóc cũng không kịp."
"Rời khỏi họ, chỉ dựa vào công điểm chúng ta cũng tự nuôi sống mình được."
Nghe con gái có thể bị bán gả cho kẻ ngốc, tim Tú Lan đau nhói. Nghĩ tới sắc mặt đám người nhà họ Lương, bà biết họ thật sự có thể làm ra chuyện như thế.
"Được. Mẹ đồng ý với con. Về nhà mẹ sẽ ly hôn với Lương lão Nhị."
"Mẹ tốt nhất."
An Nhiên ôm mẹ, thân thiết nói:
"Tới lúc đó mẹ tuyệt đối không được mềm lòng, càng không được yếu đuối. Nếu không, tương lai của ba đứa con gái mẹ đều bị hủy."
"Sau này con nhất định hiếu thuận với mẹ, cả nhà chúng ta sẽ sống vui vẻ cùng nhau."
Ninh Ninh cũng ôm mẹ, ngọt giọng:
"Còn con nữa. Mẹ, con cũng sẽ hiếu thuận với mẹ."
Tú Lan ôm hai con gái, trái tim hoang mang dần bình tĩnh lại.
Năm xưa bà và Lương lão Nhị kết hôn vốn là một chuyện ngoài ý muốn. Bà là con gái nhà địa chủ bị đưa xuống nông thôn, sau một lần bị Lão Nhị chiếm tiện nghi, đành phải gả cho ông.
Nhưng mười tám năm làm vợ ông, bà chưa từng có một ngày yên ổn.
Không bị mẹ chồng hành hạ thì cũng mắc kẹt trong mâu thuẫn chị em dâu.
Bà thật sự sống đủ rồi. Nếu trước đây không vì các con, có lẽ bà đã sớm không muốn sống nữa.
Bây giờ vì các con, cũng vì chính mình, bà nhất định phải mạnh mẽ một lần, đưa con gái rời khỏi hố lửa này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

