Trước cổng bệnh viện.
"Anh Đại Sơn, trên đường về đi chậm thôi."
An Nhiên vô cùng cảm kích Đại Sơn.
Hôm qua nếu không có anh giúp đỡ, một mình cô tuyệt đối không thể đưa mẹ và em gái tới bệnh viện.
Sau này có cơ hội, ân tình này cô nhất định sẽ báo đáp.
"Yên tâm đi, đường về anh quen lắm rồi."
Đại Sơn cười thật thà rồi nói:
"An Nhiên, em cứ yên tâm ở viện chăm thím. Ngày mai anh lại tới đón."
"Không cần phiền vậy đâu, ngày mai em tìm đại một chiếc xe bò về cũng được."
Bây giờ đã là tháng chín, đang đúng mùa nông vụ bận rộn, An Nhiên thật sự ngại tiếp tục làm phiền Đại Sơn.
Anh không nói thêm, chỉ vẫy tay với cô rồi men theo ánh hoàng hôn trở về thôn.
Tiễn Đại Sơn xong, An Nhiên không lập tức quay lại phòng bệnh.
Cô đứng bên đường, nhíu mày suy nghĩ.
Trọng sinh trở về, cô gần như trắng tay. Mười đồng đòi lại hôm qua đã tiêu gần hết. Trong tay chỉ còn bốn đồng, nhưng cô còn nợ thím Lý và Đại Sơn tổng cộng bảy đồng.
Tính ra, cô vẫn đang âm ba đồng.
Mẹ còn nằm viện, tiếp theo không biết có cần tốn thêm tiền hay không.
Điều đó khiến An Nhiên cực kỳ thiếu cảm giác an toàn.
Huống hồ cô đã nói sẽ để mẹ ly hôn. Muốn rời khỏi nhà họ Lương thì nhất định phải có tiền.
Nếu không, chờ tới mùa đông, mẹ con họ có khi vừa rời nhà đã chết đói.
Tất cả đều quy về một chữ: tiền.
Trong đầu An Nhiên không ngừng xoay chuyển, tìm cách kiếm tiền.
Kiếp trước, để nuôi Cảnh Thành ăn học rồi làm việc, gần như nghề gì An Nhiên cũng từng làm.
Trồng trọt, chăn nuôi, vào núi kiếm lâm sản, may vá, lái taxi, chăm sóc người bệnh... Hễ việc gì kiếm được tiền là cô làm.
Bây giờ được sống lại, vì muốn nuôi mẹ và các em, cô quyết định bắt đầu từ việc vào núi.
Vào núi không chỉ có săn bắn mà còn có hái lượm.
Núi Trường Bạch là món quà thiên nhiên ban cho con người, không chỉ có vô số thú rừng mà còn đầy dược liệu quý.
Năm xưa An Nhiên từng theo người chuyên đi rừng suốt mười năm, các loại dược liệu và thú trong núi cô đều quen thuộc.
Hơn nữa, đi rừng gần như là việc buôn bán không cần vốn, chủ yếu dựa vào vận may.
May mắn thì một ngày có thể kiếm mấy chục đồng. Xui xẻo gặp gấu đen thì chỉ có thể coi như tự đem mình tới thêm món cho bữa tối của nó.
Nguy hiểm và cơ hội luôn đi cùng nhau.
Dù rủi ro cao, An Nhiên vẫn quyết định thử sức ở Trường Bạch.
Nhưng trước đó, cô còn một chuyện quan trọng phải làm.
An Nhiên tìm một góc vắng người trong bệnh viện, chậm rãi lấy chiếc vòng ngọc vẫn giấu trong túi quần ra.
Đây là món đồ mẹ lén đưa cho cô, nói rằng tổ tiên truyền lại. Ngoài chiếc vòng này, nhà ngoại trước kia còn có rất nhiều đồ cổ, tranh chữ.
Theo lời Tú Lan, nhà họ Diệp trước kia là một gia đình giàu có ở huyện Sơn Nam. Trong những năm biến động, họ bị người tố cáo.
Gia sản bị tịch thu, người nhà bị đưa đi lao động cải tạo, đại tiểu thư Tú Lan cuối cùng cũng phải lấy chồng làm nông.
Kiếp trước Nhã Tình từng nói cho An Nhiên bí mật của chiếc vòng. Kiếp này cô tuyệt đối không thể lại chắp tay nhường cơ duyên ấy cho người khác.
Cô nâng chiếc vòng lên. Chất ngọc trong veo, sắc xanh đầy đặn như sắp nhỏ thành giọt.
Nghĩ tới chuyện bảo vật thường cần nhận chủ bằng máu, An Nhiên khẽ cắn đầu ngón tay. Một giọt máu rỉ ra, rơi lên vòng ngọc.
Vù!
An Nhiên đột nhiên biến mất khỏi bệnh viện, xuất hiện trong một không gian mờ sương.
Chính giữa không gian là một giếng nước. Bên cạnh giếng có một căn nhà tranh, xung quanh là những luống đất đen đan xen ngay ngắn.
Tổng diện tích khoảng năm mẫu.
An Nhiên tò mò đi tới bên giếng, thấy nước đầy ắp. Bên cạnh còn đặt một chiếc gáo hồ lô.
Như bị thôi thúc, cô cầm gáo lên, múc một gáo nước uống thử.
"Ực ực... ha!"
Một gáo nước xuống bụng, An Nhiên chẳng những không thấy lạnh mà toàn thân còn ấm lên, tinh thần lập tức sảng khoái.
Mệt mỏi trên người biến mất sạch, cơ thể trở lại trạng thái tràn đầy sức lực.
"Nước giếng này lại có thể hồi phục thể lực? Đúng là bảo vật!"
An Nhiên tò mò tiến lại giá sách.
Cô tiện tay rút một quyển. Sách chỉ lớn bằng hai bàn tay, giấy đã ố vàng như sách cổ, trên bìa viết ba chữ lớn: "Thiên Kim Phương".
Cô lại lấy thêm mấy quyển khác, phát hiện tất cả đều là sách về Trung y.
Chẳng trách kiếp trước Nhã Tình có thể trở thành danh y, đi lại giữa những gia tộc lớn.
Kiếp này không gian đã thuộc về An Nhiên, những cơ duyên này đương nhiên cũng thuộc về cô.
Ở góc trên cùng bên trái của giá sách, cô tìm thấy một cuốn bút ký học y. Bên trong ghi lại từng bước học y của chủ nhân trước, cùng những tâm đắc ở mỗi giai đoạn.
An Nhiên mừng như bắt được vàng. Với người mới bắt đầu như cô, cuốn này quả thực phù hợp nhất.
Cô không nhịn được mà ngồi đọc, chớp mắt đã cảm giác qua một giờ.
Khi ngẩng đầu lên, An Nhiên đột nhiên giật mình. Sợ mẹ không tìm thấy mình rồi cuống lên chạy khỏi viện, cô lập tức động ý niệm rời khỏi không gian.
Trở lại góc khuất trong bệnh viện, thấy xung quanh không có ai, cô vội đi về đại sảnh.
Nhưng vừa nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, An Nhiên đứng sững.
Lúc tiễn Đại Sơn ra ngoài, cô cố ý nhìn giờ: ba giờ mười lăm.
Bây giờ lại mới ba giờ ba mươi.
Nói cách khác, hiện thực chỉ trôi qua mười lăm phút, trong khi cô rõ ràng đã ở trong không gian ít nhất một giờ.
Phát hiện này khiến cô vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.
An Nhiên đứng trong đại sảnh suy tính một lúc, đoán rằng tốc độ thời gian trong không gian và bên ngoài không giống nhau, chênh lệch ít nhất vài lần.
Cô lập tức kích động.
Nếu đúng như vậy, sau này cô căn bản không phải lo cơm áo.
Trong không gian còn tận năm mẫu đất đen. Dựa vào đất màu mỡ cộng với tốc độ thời gian nhanh hơn bên ngoài, cô hoàn toàn có thể trồng trọt để làm giàu.
Đầu óc An Nhiên lập tức hoạt động.
Hiện giờ cô không có vốn. Nếu trồng, tốt nhất bắt đầu bằng rau.
Rau có chu kỳ sinh trưởng ngắn, nhà nào cũng cần. Hơn nữa đã là tháng chín, chẳng bao lâu nữa sẽ vào đông.
Mùa đông ở tỉnh Hắc đến rất nhanh, chẳng mấy chốc tuyết sẽ rơi. Khi ấy rau xanh là hàng hiếm, giá chắc chắn càng cao.
Cô thậm chí không cần trồng nhiều loại, chỉ riêng cải thảo đã đủ bán.
An Nhiên càng nghĩ càng hào hứng.
"Nhưng mọi kế hoạch đều có một điều kiện: thời gian trong không gian thật sự phải nhanh hơn bên ngoài!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

