Ban đêm.
Tú Lan uống một bát mì nước gà có pha thêm chút nước linh tuyền rồi nhanh chóng ngủ sâu.
Ninh Ninh cũng ăn hết một bát lớn, thỏa mãn vỗ bụng, sau đó ngủ cạnh mẹ t*rên g*iường bệnh.
Chờ hai người ngủ hẳn, An Nhiên mới lặng lẽ rời phòng, đi ra khỏi bệnh viện.
Đã có không gian linh tuyền, đương nhiên cô phải nghĩ cách kiếm tiền càng sớm càng tốt.
Lần ra ngoài này, cô định tới chợ đen thử vận may, xem có mua được một ít hạt giống rau không.
Chợ đen huyện Sơn Nam nằm ở đường Cát Lâm, trong ngõ Nam Thương.
Kiếp trước vì kiếm tiền, An Nhiên từng tới khu này không ít lần.
Ba năm sau, nơi đây sẽ biến thành khu chợ hàng hóa lớn nhất huyện Sơn Nam, từ hoạt động ngầm chuyển thành công khai.
Theo ký ức, An Nhiên rẽ qua mấy con phố, cuối cùng tới đầu ngõ chợ đen.
Còn chưa vào đã bị hai người đàn ông cao lớn chặn lại.
"Đứng lại. Vào làm gì?"
"Mua hạt giống."
"Phí vào cửa một hào."
An Nhiên đưa một hào. Hai người cũng không làm khó cô.
Dù sao mặt cô lem tro, quần áo rách rưới, nhìn qua đã biết chẳng phải người có tiền.
Bước vào chợ đen, An Nhiên phát hiện ở đây người bán hàng thật sự không ít.
Dù đã tối nhưng vẫn có người bán thịt, bán rau, quần áo, đồng hồ, đồ điện.
Người tới mua cũng đông, ai nấy xách giỏ, thỉnh thoảng hỏi giá rau và thịt lợn.
Chỉ là không có ai rao hàng. Mọi người đều lặng lẽ giao dịch, thỉnh thoảng mới vang lên vài câu mặc cả.
Sự xuất hiện của An Nhiên không thu hút chú ý. Cô vốn có ngũ quan thanh tú và đôi mắt tròn đẹp, nhưng trước khi tới đã cố ý cải trang nên trông rất bình thường.
Cô đi qua đi lại hai vòng mà vẫn không thấy ai bán hạt giống.
Bất đắc dĩ, cô đành tới trước một bà lão đang bán cải thảo.
"Cô gái, mua rau à? Cải thảo nhà tôi non mọng, ăn rất ngon, đảm bảo cô hài lòng."
"Bà ơi, cháu muốn hỏi bà có hạt giống cải thảo bán không?"
Bà lão sững người. Vốn tưởng khách mua rau, không ngờ lại hỏi giống.
Nhưng bà thật sự có một ít.
"Cô muốn bao nhiêu?"
Mắt An Nhiên sáng lên:
"Cháu muốn trồng một mẫu, bà có đủ không?"
"Có thì có, nhưng giống cho một mẫu phải một đồng."
An Nhiên khẽ bĩu môi. Bình thường giống cho một mẫu nhiều lắm chỉ bảy hào.
Nhưng nghĩ đây là chợ đen, cô cũng không mặc cả.
"Được, một đồng thì một đồng."
An Nhiên lấy một đồng mua lượng hạt giống đủ trồng một mẫu.
Không phải cô không muốn mua cho cả năm mẫu, mà thật sự không đủ tiền.
Sau bữa tối, trong tay cô còn ba đồng hai hào năm xu.
Về nhà còn phải lo ly hôn, có khi phải mua nồi niêu bát đũa và đồ dùng sinh hoạt. Tất cả đều cần tiền.
Vì vậy cô chỉ mua giống cho một mẫu trước. Chờ cải ra hoa kết hạt, cô sẽ dùng hạt thu được trồng nốt bốn mẫu còn lại.
Mua xong, An Nhiên lặng lẽ rời khỏi chợ đen.
Về bệnh viện, thấy Tú Lan và Ninh Ninh vẫn ngủ say, cô mỉm cười.
Sau đó cô vào nhà vệ sinh, bắt đầu trồng cải thảo trong không gian linh tuyền.
Vốn tưởng trồng rau sẽ rất phiền, không ngờ trong không gian cô có thể điều khiển mọi thứ bằng ý niệm.
Chỉ cần một suy nghĩ, đất đen tự động tạo thành từng hốc nhỏ, hạt giống bay lên rơi chính xác vào hốc, đất tự lấp lại, nước linh tuyền từ giếng bay ra tưới lần lượt từng vị trí.
Với tốc độ thời gian trong không gian, bên ngoài chỉ cần bảy ngày là có thể thu hoạch.
Giá cải thảo bây giờ khoảng ba xu một cân. Nếu một mẫu thu được hai nghìn cân, bảy ngày sau cô ít nhất có thể thu sáu mươi đồng.
Sáu mươi đồng tương đương mấy năm lao động của một người trưởng thành, còn cô chỉ cần bảy ngày.
Không gian linh tuyền đúng là một chậu tụ bảo khổng lồ.
An Nhiên trở lại phòng bệnh, tìm một giường trống cạnh mẹ rồi nằm xuống.
Một đêm yên ổn.
Sáng hôm sau, An Nhiên dậy rất sớm.
Có lẽ tác dụng của linh tuyền quá tốt, Tú Lan và Ninh Ninh vẫn ngủ ngon, sắc mặt hai người đã có chút hồng hào.
Rửa mặt đơn giản xong, An Nhiên chuẩn bị xuống tầng mua bữa sáng.
Ăn xong, cô sẽ nhờ bác sĩ thay thuốc cho mẹ, kiểm tra lại tình trạng của Ninh Ninh. Nếu không có gì thì họ gần như có thể về nhà.
Nhà ăn bệnh viện đã chật kín người nhà bệnh nhân.
An Nhiên mua hai phần cháo trứng bắc thảo thịt nạc và một phần cháo trắng, tốn bảy hào năm xu.
Trong túi lúc này chỉ còn một đồng năm hào.
Ăn sáng xong, Tú Lan đi thay thuốc, An Nhiên lại đưa Ninh Ninh tới bác sĩ.
Bác sĩ kiểm tra rồi phát hiện bệnh của con bé đã hoàn toàn khỏi, không khỏi kinh ngạc.
Hôm qua lúc tới, Ninh Ninh sốt rất nặng. Theo kinh nghiệm của bác sĩ, ít nhất phải ba đến năm ngày mới hồi phục bình thường.
Không ngờ chỉ một ngày con bé đã khỏe hẳn.
Bác sĩ ngạc nhiên kiểm tra lại một lượt, vẫn không thấy bất thường, cuối cùng chỉ có thể cho rằng sức đề kháng của Ninh Ninh tốt.
Nhưng An Nhiên biết rõ đó là công lao của linh tuyền.
Phía Tú Lan cũng gần như vậy. Vết thương tuy chưa lành hẳn nhưng đã ngừng chảy máu, thậm chí bắt đầu đóng vảy, tốc độ hồi phục khiến bác sĩ kinh ngạc.
Ban đầu bác sĩ còn định dặn vài ngày sau tới thay thuốc tiếp, nhưng sau lần thay này lại không nhắc nữa, chỉ bảo gần đây đừng để dính nước, nửa tháng sau quay lại cắt chỉ.
An Nhiên nghe tin thì vô cùng vui mừng.
Kiếp này em út không bị sốt hỏng đầu, mẹ cũng dần trở nên mạnh mẽ. Mọi thứ đều đang đi theo hướng tốt.
Tú Lan biết mình không sao thì lập tức kéo An Nhiên chuẩn bị rời viện.
Bệnh viện trong mắt bà chẳng khác gì cái động đốt tiền. Người bình thường tới một chuyến gần như phải mất một lớp da.
Nghĩ tới hôm qua chữa bệnh tốn tận tám đồng, đến giờ bà vẫn đau lòng.
An Nhiên đỡ mẹ cùng rời khỏi bệnh viện.
Với thể trạng hiện tại của Tú Lan, chắc chắn không thể đi bộ về. Cô định thuê một chiếc xe bò.
Nhưng ba mẹ con vừa ra khỏi cổng thì đột nhiên nghe có người hét lớn.
"Trộm! Bắt trộm! Bắt trộm với!"
An Nhiên còn chưa kịp phản ứng đã thấy một bóng đen lao vụt qua trước mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

