Dãy Trường Bạch kéo dài hàng trăm dặm.
Mảnh đất núi trắng đất đen này đã nuôi dưỡng biết bao thế hệ con người.
Bây giờ là tháng chín, cỏ cây bắt đầu úa dần, cành lá trên núi từ xanh chuyển sang vàng, đường núi cũng phủ không ít lá rụng.
Thôn Lương Gia nằm ngay dưới chân núi. Muốn tới huyện Sơn Nam phải men theo đường núi.
Đại Sơn đánh xe lừa đi khoảng một tiếng rưỡi, cuối cùng cũng tới bệnh viện huyện.
Anh để xe ở trước cổng bệnh viện, nhờ phòng bảo vệ trông giúp.
"Em bế em gái, anh cõng thím. Chúng ta đưa người vào trước."
An Nhiên gật đầu, bế Ninh Ninh đang sốt, cùng Đại Sơn chạy vào bệnh viện.
Y tá ở quầy tiếp tân vừa thấy đầu Tú Lan bê bết máu thì giật mình, lập tức gọi người.
Rất nhanh, mấy y tá đẩy băng ca tới.
Đại Sơn đặt Tú Lan lên băng ca, sau đó bà được đưa thẳng vào phòng cấp cứu.
"An Nhiên, em mau đưa Ninh Ninh đi tìm bác sĩ. Anh ở đây trông thím."
"Phiền anh Đại Sơn."
An Nhiên vô cùng cảm kích.
"Không phiền, mau đi đi."
An Nhiên sờ trán Ninh Ninh càng lúc càng nóng, không dám chậm trễ, lập tức đăng ký khám nhi.
Sau khi kiểm tra, bác sĩ lập tức trách:
"Gia đình chăm trẻ kiểu gì vậy?"
"Con bé sốt đến gần mê man mới đưa tới!"
An Nhiên hoảng hốt, vội xin lỗi:
"Xin lỗi bác sĩ, người nhà trước đó chủ quan nên mới làm chậm. Em gái tôi bây giờ thế nào rồi?"
"Sắp sốt thành viêm phổi rồi. Tôi kê thuốc, cô đi nộp tiền rồi mau truyền nước!"
Bác sĩ nói tiếp:
"May mà chưa quá muộn. Chỉ cần tối nay hạ sốt được thì chắc không có vấn đề lớn."
"Người lớn trong nhà cô đâu?"
"Mẹ tôi bị thương, đang cấp cứu." Vành mắt An Nhiên đỏ lên.
Bác sĩ nghe xong khựng lại.
Nhìn cô gái như sắp khóc, ông thở dài:
"Vậy tiêm trước đi, hạ sốt nhanh hơn. Chỉ cần hạ được sốt thì uống thêm một thang thuốc, ngày mai không sốt lại là ổn."
"Bác sĩ, không cần truyền dịch sao?"
"Truyền dịch đắt. Tiêm thôi."
Bác sĩ không nói thêm.
An Nhiên nộp tiền lấy thuốc, hết hai đồng.
Bác sĩ đích thân tiêm cho Ninh Ninh một mũi rồi cho uống thuốc hạ sốt. Ông dặn An Nhiên chưa được rời bệnh viện, cần quan sát thêm. Nếu con bé vẫn không hạ sốt thì phải truyền dịch.
An Nhiên gật đầu đồng ý.
Sau đó cô bế Ninh Ninh trở lại khu cấp cứu.
Đúng lúc Tú Lan vừa được đẩy ra ngoài.
"Bác sĩ, mẹ tôi thế nào rồi?"
"Không có gì nghiêm trọng. Vết thương đã xử lý. Chỉ là cơ thể cô ấy vốn quá yếu, còn thiếu máu, lại đột ngột mất nhiều máu nên mới bất tỉnh."
"Lát nữa truyền chút dịch bổ sung năng lượng. Tối nay ở viện theo dõi một đêm, không có vấn đề thì mai xuất viện."
"Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn nhiều lắm!"
Nghe mẹ không sao, trong lòng An Nhiên lập tức nhẹ đi rất nhiều.
Đúng lúc này, Tú Lan cũng dần tỉnh lại.
Vừa nhìn thấy khung cảnh xa lạ xung quanh cùng những người mặc áo blouse trắng, bà lập tức giật mình, định ngồi dậy.
"Á..."
Cơn đau trên đầu khiến bà hít mạnh một hơi.
"Mẹ! Mẹ tỉnh rồi!"
Thấy mẹ mở mắt, trên mặt An Nhiên cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười.
Thấy Tú Lan còn muốn ngồi lên, cô vội trấn an: "Mẹ đừng động, đây là bệnh viện."
"An Nhiên, sao mẹ lại ở bệnh viện? Ninh Ninh đâu?" Dù vừa tỉnh lại, Tú Lan vẫn chỉ lo cho con gái út.
"Mẹ bị đập một vết lớn trên đầu nên chúng ta tới bệnh viện chữa. Ninh Ninh đã tiêm rồi, bác sĩ nói rất nhanh sẽ hạ sốt."
An Nhiên nói: "Mẹ cứ ngoan ngoãn chữa bệnh, chuyện khác giao cho con."
Nghe Ninh Ninh đã được tiêm, tảng đá trong lòng Tú Lan mới hạ xuống.
Bác sĩ bên cạnh thấy bà đã tỉnh thì nói:
"Nếu tiện, người nhà đi thanh toán viện phí giúp."
"Tổng cộng tám đồng."
"Bao nhiêu? Tám đồng?!"
Nghe bệnh của mình tốn tới tám đồng, Tú Lan lập tức kinh hãi.
An Nhiên vội giữ mẹ lại:
"Mẹ, vừa rồi cấp cứu đã tốn tiền rồi. Bây giờ mẹ có về thì khoản ấy vẫn phải trả."
"Nằm yên đi, đừng để lại di chứng. Sau này các em còn cần mẹ chăm sóc."
Tú Lan đau lòng không thôi.
Sống bao năm nghèo khổ, bà đã quen tiết kiệm từng đồng từng xu.
Đột nhiên tiêu nhiều tiền như vậy khiến bà ngồi nằm đều không yên.
An Nhiên đang bế Ninh Ninh nên không tiện đi lại, Đại Sơn chủ động đi thanh toán giúp.
Nộp phí xong, bác sĩ bắt đầu truyền dịch cho Tú Lan.
Bà suy nghĩ mãi, cuối cùng thiếp đi.
Phía Ninh Ninh cũng bắt đầu hạ sốt, mọi chuyện dần chuyển biến theo hướng tốt.
Một giờ sau, nhiệt độ của Ninh Ninh đã hạ.
Bác sĩ kiểm tra lại, thấy không còn nguy hiểm lớn, nhưng tốt nhất vẫn phải uống thuốc thêm vài ngày.
Ông kê thêm một thang thuốc. Trong tay An Nhiên lúc này chỉ còn năm đồng.
Thấy đã sang buổi chiều, nhớ Đại Sơn vẫn chưa ăn gì, An Nhiên ra trước cổng bệnh viện mua bốn bát mì nước gà, tốn thêm một đồng.
Đại Sơn vốn còn muốn từ chối, nhưng bụng lại không nghe lời kêu ọc ọc.
Anh xấu hổ, đành ngồi xổm ngoài cửa ăn mì.
Ninh Ninh cũng tỉnh lại. Thấy có bát mì thơm phức, con bé vui đến sáng mắt.
Nó đã bốn tuổi, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời được ăn mì nước gà.
Trước kia trong nhà có món ngon gì đều bị bà nội chia cho nhà bác cả, nhà chú Tư và cô út.
Nhà lão Nhị của họ cứ như không phải con ruột, ngày nào cũng làm nhiều nhất, nhưng thứ ăn vào bụng mãi chỉ là cháo ngô trộn tạp.
Tú Lan tỉnh hẳn, cũng ăn một bát mì.
Ba mẹ con ăn món mì thơm phức, khóe môi bất giác đều nở nụ cười.
Ở nhà, họ luôn là người bị bóc lột, không khí trong nhà lúc nào cũng ngột ngạt và tuyệt vọng, những ngày khổ sở dường như chẳng nhìn thấy điểm cuối.
Ninh Ninh ăn xong, thỏa mãn ợ một cái rồi ngây thơ nói:
"Nếu ngày nào cũng được ăn mì nước gà thì tốt biết mấy! Trước đây con cứ nghe Nhị Nha trong thôn nói mì nước gà ngon, con còn không tin. Bây giờ con ăn rồi, về nhà con phải kể cho mọi người biết nó ngon thế nào."
Lời trẻ con hồn nhiên lọt vào tai Tú Lan lại khiến nước mắt bà trào ra.
"Ninh Ninh, đều tại mẹ không tốt, không cho con được ăn món ngon."
Thấy mẹ khóc, Ninh Ninh tưởng mình nói sai, lập tức luống cuống giải thích:
"Mẹ tốt nhất mà! Là con nói sai. Thật ra con không thích mì nước gà lắm đâu, cháo ngô cũng ngon mà."
"Mẹ đừng khóc nữa."
Không ngờ nghe con gái hiểu chuyện như vậy, Tú Lan càng khóc nhiều hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

