Thấy An Nhiên đã bình tĩnh lại còn muốn đưa Tú Lan đi bệnh viện, Triệu Quế Hoa lập tức chắn đường.
"Mấy người làm gì vậy? Chẳng phải chỉ là một vết thương nhỏ sao? Cạo ít đất vôi trên tường rắc lên rồi quấn vải lại là được."
"Cần gì phải đưa tới bệnh viện? Đi bệnh viện không tốn tiền à?"
"Người nông thôn ai chẳng làm như vậy? Sao, nhà các người quý giá hơn người khác chắc?"
Mỹ Hoa đứng cạnh lập tức mỉa mai:
"Chẳng phải sao? Người ta trước kia là đại tiểu thư, làm sao giống đám chân lấm tay bùn chúng ta được."
"Anh Hai, nhà anh có hai đứa con gái lỗ vốn như thế này thì bao nhiêu tiền cũng chẳng đủ tiêu."
Lão Nhị dường như đã quên cảnh mình vừa chạy trối chết, hất cằm lên, định lấy lại uy nghiêm của chủ gia đình.
"Con cả, đưa mẹ mày..."
Ông còn chưa nói hết, An Nhiên đã mất kiên nhẫn rút con dao giắt bên hông ra.
Lão Nhị lập tức ngậm miệng.
Triệu Quế Hoa và Mỹ Hoa cũng đổi sắc, vội lùi hai bước.
"Cút hết cho tôi! Tốt nhất mọi người cầu cho mẹ tôi không sao. Nếu bà ấy có mệnh hệ gì, nửa đêm tôi sẽ xử từng người một, báo thù cho mẹ!"
"Mày dám!"
"Cứ thử xem tôi có dám không!"
An Nhiên lạnh lùng quét mắt qua đám người. Triệu Quế Hoa và Mỹ Hoa vừa lên tiếng bị ánh mắt ấy nhìn đến lạnh sống lưng, không dám đối diện.
Ngay cả Lương lão Đại và Lương lão Tam cũng vội tránh sang bên.
An Nhiên và Đại Sơn đặt Tú Lan lên xe lừa. Trên xe đã trải sẵn rơm để giảm xóc.
Thím Lý cũng đặt Ninh Ninh nằm cạnh mẹ.
Trước khi đi, An Nhiên nhìn cha mình đầy châm chọc.
"Những người ông trông mong, lúc ông gặp nguy hiểm chẳng có một ai đứng ra giúp. Vậy mà ông, đồ ngu ngốc, lại đi giúp chính những kẻ tính kế mình làm nhục người thân nhất."
"Về mà nghĩ lại nửa đời trước của ông đi. Chẳng làm nên trò trống gì, vợ con theo ông chịu khổ gần nửa đời, chưa hưởng nổi một ngày phúc. Người đàn ông như ông còn xứng gọi là đàn ông sao?"
"Lần này tôi trở về, ông phải ly hôn với mẹ tôi. Ông không xứng làm chồng, càng không xứng làm cha!"
"Con nha đầu chết tiệt, mày..."
Lão Nhị bị con gái chỉ thẳng vào mũi mắng, mặt lập tức đỏ bừng, như thể một luồng máu đen xộc thẳng lên đầu.
Nhưng khi chạm phải đôi mắt lạnh như vực sâu của An Nhiên, ông lại cảm giác rơi xuống hố băng, cả người lạnh buốt.
An Nhiên không nhìn ông thêm lần nào, chỉ nói khẽ với Đại Sơn:
"Đi thôi, anh Đại Sơn."
Xe lừa chậm rãi rời khỏi cổng nhà họ Lương. Lão Nhị nhìn chiếc xe mỗi lúc một xa, trong lòng như bị người ta khoét mất một mảng lớn, cả người trống rỗng.
Cuối cùng, ông như mất hết sức lực, ngồi phịch xuống đất.
Triệu Quế Hoa thấy con trai thất hồn lạc phách thì lập tức mắng:
"Nhìn cái bộ dạng vô dụng của mày kìa! Chẳng phải chỉ là một người đàn bà sao?"
"Đàn ông không có đàn bà vẫn sống được. Nhưng một đám đàn bà không có đàn ông thì sống kiểu gì?"
"Đừng để đàn bà nắm đầu!"
Lương lão Đại cũng khinh thường nói:
"Lão Nhị, đừng để người ta cười vào mặt. Nhà họ Lương chúng ta không chịu nổi cái nhục ấy."
"Nó muốn ly hôn thì cứ ly hôn. Bao nhiêu năm chẳng sinh nổi một đứa con trai, giữ lại làm gì? Ly hôn xong nhà mình nghĩ cách cưới cho chú người khác."
Lương lão Tam không nói gì, chỉ đứng bên cạnh nhìn, khóe môi nhếch lên cười lạnh.
Ông ta cười An Nhiên không biết lượng sức, lại muốn thoát khỏi nhà họ Lương.
Thời buổi này, trong nhà không có đàn ông thì sống kiểu gì? Không thấy kết cục của góa phụ Trần trong thôn sao?
Ông ta càng cười anh Hai của mình ngu ngốc. Vì nghe lời mẹ mà đối xử tệ với vợ con, cuối cùng lại khiến họ trở mặt thành thù, đúng là đồ ngu.
Không còn vợ con, chẳng lẽ sau này thật sự trông chờ cháu trai cả với chị dâu cả nuôi dưỡng tuổi già?
Còn nói cưới vợ khác cho lão Nhị?
Ha.
Năm ngoái lão Tư cưới vợ còn nợ một đống tiền chưa trả xong. Bà già làm sao có thể bỏ tiền cưới thêm vợ cho lão Nhị?
Huống hồ con trai nhà lão Đại cũng sắp tới tuổi cưới vợ. Có tiền thì cũng chẳng bao giờ tiêu cho lão Nhị.
Đáng thương cho lão Nhị, cả đời bị mẹ và anh cả xoay như chong chóng mà vẫn không biết.
Được Triệu Quế Hoa và Lương lão Đại an ủi một hồi, Lão Nhị cuối cùng cũng tự nghĩ thông đôi chút.
Ông không muốn ly hôn vì thấy mất mặt. Hơn nữa vừa rồi mẹ nói cũng đúng, Tú Lan và mấy đứa con gái rời khỏi đàn ông thì căn bản sống không nổi.
Cái gọi là ly hôn chẳng qua chỉ là cách họ dọa để nắm đầu ông. Ông không tin Tú Lan thật sự dám ly hôn.
Lão Nhị lại đứng dậy.
"Mẹ, con không sao rồi."
"Sắp trưa, mau nấu cơm đi, chiều còn phải ra đồng."
Triệu Quế Hoa đảo mắt một vòng, nhìn thấy vợ Lương lão Đại vẫn đứng bên cạnh thì nói:
"Con dâu cả, cô đi nấu cơm."
"Mẹ, trước giờ nấu cơm chẳng phải việc của nhà lão Nhị sao?"
"Hừ, không thấy con tiện nhân kia không có ở nhà à? Mau đi nấu, nếu không hôm nay cô khỏi ăn."
Tưởng Ngọc Mai bực bội, trong lòng mắng Tú Lan mấy câu.
Trước đây việc lặt vặt trong nhà đều do Tú Lan cúi đầu làm hết, mấy chị em dâu chỉ phải làm những việc nhẹ nhất.
Bây giờ Tú Lan không ở nhà, đống việc ấy lập tức đổ lên đầu họ.
Ngọc Mai đành mặt nặng mày nhẹ đi vào bếp.
...
Ở một nơi khác.
Thím Lý tiễn An Nhiên tới tận đường lớn mới chuẩn bị quay về.
Trước khi đi, thím lén nhét vào tay An Nhiên năm đồng rồi nói:
"An Nhiên, thím cũng không có nhiều tiền. Năm đồng này cháu cầm trước. Nếu không đủ thì quay về, thím nghĩ cách giúp cháu."
Mũi An Nhiên bất giác cay xè.
Thím Lý rõ ràng chỉ là hàng xóm, vậy mà còn thân thiết với nhà cô hơn cả người ruột thịt.
"Thím, số tiền này cháu không thể..."
"Cứ cầm lấy. Lên huyện tốn kém lắm, giữa trưa nhớ ăn gì đó."
Nói xong, không chờ An Nhiên từ chối, thím Lý đã quay người đi.
An Nhiên siết chặt xấp tiền trong tay. Phần lớn chỉ là những tờ một xu, hai xu.
Rõ ràng năm đồng này thím Lý cũng phải góp nhặt rất lâu mới có.
Đại Sơn ngồi đánh xe, quay lưng về phía An Nhiên, cân nhắc rồi nói:
"An Nhiên, anh cũng có ba đồng tiền riêng để dành. Em cầm lấy trước, chữa bệnh cho em gái với thím."
"Anh Đại Sơn, cảm ơn anh."
Trên đời luôn có những thiện ý bất ngờ khiến lòng người ấm áp nhất. Ân tình của thím Lý và Đại Sơn, An Nhiên ghi nhớ thật sâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

