Chuyện con ngựa phát cuồng nhanh chóng được cấm vệ quân kết luận là một tai nạn ngoài ý muốn, nhưng cả Thẩm Chi Ca và Tiêu Dạ đều hiểu mọi việc không đơn giản như vậy.
Mũi tên kia đã được Dạ Minh bí mật mang đi, không rơi vào tay bất kỳ ai trong triều.
Tiêu Cảnh Thừa cũng không hỏi thêm, chỉ ra lệnh tăng cường tuần tra quanh khu vực săn bắn.
Đến khi mặt trời khuất sau đỉnh núi, doanh trại dần lấy lại không khí náo nhiệt.
Theo thông lệ, tối cuối cùng ở Nam Sơn sẽ có tiệc lửa trại.
Các hoàng tử, công chúa, con cháu thế gia và các vị đại thần cùng quây quần quanh bãi đất rộng giữa doanh trại.
Tiếng đàn, tiếng sáo hòa cùng mùi thịt nướng lan khắp núi rừng, như thể những biến cố của hai ngày qua chưa từng xảy ra.
Thẩm Chi Ca ngồi cạnh mẫu thân, thỉnh thoảng trò chuyện cùng Trưởng công chúa và vài vị tiểu thư.
Ánh mắt nàng lại vô thức tìm kiếm một bóng người giữa đám đông.
Tiêu Dạ không ngồi cùng các đại thần, cũng không đứng cạnh Quốc công như ban ngày. Hắn chọn một vị trí khá xa, dưới bóng một cây tùng lớn, lặng lẽ uống trà thay vì rượu.
Ánh lửa bập bùng phản chiếu lên gương mặt góc cạnh, khiến vẻ lạnh lùng của hắn dịu đi vài phần.
Bạch Uyên đứng phía sau thấp giọng nói gì đó,
Tiêu Dạ chỉ khẽ gật đầu rồi ngước mắt nhìn về phía nàng.
Hai ánh mắt chạm nhau giữa biển người, không ai mỉm cười, cũng không ai lên tiếng, nhưng Thẩm Chi Ca lại có cảm giác như khoảng cách giữa họ đã gần hơn rất nhiều so với lần đầu gặp gỡ dưới cơn mưa đầu xuân.
Một lúc sau, Hoàng đế cao hứng truyền lệnh để đám hậu bối thay nhau biểu diễn tài nghệ.
Người thì bắn cung, người múa kiếm, người ngâm thơ.
Tiêu Cảnh Thừa là người đầu tiên bước ra.
Hắn giương cung bắn liền ba mũi tên, cả ba đều trúng hồng tâm giữa tiếng reo hò không ngớt.
Hoàng đế hài lòng gật đầu, còn Hoàng hậu nhìn con trai với ánh mắt đầy tự hào.
Khi mọi người còn đang tán thưởng, Trưởng công chúa bỗng cười nói: "Hôm nay có Trục Phong cung ở đây, bản cung lại muốn xem Tiêu công tử thử một lần."
Không ít người lập tức phụ họa.
Tiêu Dạ vốn định từ chối, nhưng Hoàng đế cũng cười lớn: "Đúng vậy, trẫm cũng muốn xem cây cung ấy trong tay ngươi sẽ có uy lực thế nào."
Tiêu Dạ chậm rãi đứng dậy. Hắn nhận lấy Trục Phong cung, bước đến khoảng đất trống.
Nội thị dựng bia cách đó hơn trăm bước, khoảng cách còn xa hơn mục tiêu của Thái tử ban nãy.
Tiêu Dạ không vội giương cung.
Hắn khẽ vuốt thân cung như đang làm quen với một người bạn cũ, rồi mới chậm rãi kéo dây.
Động tác của hắn không hề phô trương, nhưng ngay khoảnh khắc dây cung căng hết cỡ, cả bãi đất bỗng yên tĩnh lạ thường.
"Vút!" Mũi tên lao đi nhanh đến mức nhiều người chỉ kịp nhìn thấy một vệt sáng.
Không phải một bia.
Mũi tên xuyên thẳng qua hồng tâm đầu tiên, tiếp tục cắm vào bia thứ hai phía sau rồi mới dừng lại.
Cả doanh trại lặng đi vài nhịp, sau đó tiếng vỗ tay và kinh ngạc đồng loạt vang lên.
Ngay cả Quốc công cũng không nhịn được cười lớn: "Khá lắm! Không hổ là người được Trục Phong cung lựa chọn."
Tiêu Dạ chỉ khẽ cúi người rồi định lui về chỗ ngồi.
Đúng lúc ấy, Hoàng đế bất ngờ hỏi: "Tiêu Dạ, ngươi có muốn vào quân doanh không?"
Câu hỏi khiến bầu không khí lập tức thay đổi.
Tất cả mọi người đều hiểu ý nghĩa của lời mời này.
Chỉ cần Tiêu Dạ gật đầu, con đường làm quan của hắn sẽ rộng mở.
Tiêu Cảnh Thừa lặng lẽ siết chặt chén rượu trong tay, còn Thẩm Chi Ca cũng không khỏi nhìn sang hắn.
Tiêu Dạ trầm mặc trong giây lát rồi chắp tay đáp: "Đa tạ bệ hạ ưu ái, nhưng thảo dân quen cuộc sống tự do, e rằng không hợp với quân doanh."
Hoàng đế nhìn hắn thật lâu rồi bật cười: "Được, trẫm không ép.
Khi nào đổi ý thì cứ đến tìm trẫm." Một câu nói tưởng chừng bình thường, nhưng đủ khiến vô số người trong lòng dậy sóng.
Có ai ngờ trên đời này lại có người từ chối lời mời của Hoàng đế một cách bình thản như vậy?
Tiệc lửa trại kết thúc khi trăng đã lên cao.
Trên đường trở về lều, Thẩm Chi Ca cố ý đi chậm lại.
Đến khúc rừng nhỏ phía sau doanh trại, nàng nhìn thấy Tiêu Dạ đang đứng một mình bên bờ suối.
Tiếng nước chảy róc rách giữa đêm hè khiến khung cảnh yên bình khác hẳn sự náo nhiệt vừa rồi.
Nàng bước đến, mỉm cười hỏi: "Huynh thật sự không muốn vào quân doanh?"
Tiêu Dạ cúi xuống nhặt một viên đá nhỏ, ném nhẹ xuống mặt nước tạo thành từng vòng gợn sóng.
"Có những nơi nhìn thì rộng lớn, nhưng bước vào rồi mới biết đó là chiếc lồng."
Hắn quay sang nhìn nàng. "Còn ta... không thích bị nhốt." Thẩm Chi Ca khẽ gật đầu.
Nàng hiểu cảm giác ấy hơn ai hết. Kiếp trước, hậu cung cũng là một chiếc lồng son đẹp đẽ, giam giữ nàng suốt mười năm.
Hai người cùng im lặng nhìn dòng suối.
Một cơn gió đêm khẽ thổi qua, cuốn theo vài cánh hoa dại rơi xuống mặt nước.
Đúng lúc ấy, Tiêu Dạ bỗng lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi gấm nhỏ đưa cho nàng. "Cái gì vậy?"
Thẩm Chi Ca tò mò hỏi. "Quà." Hắn đáp ngắn gọn.
Đây là món quà đầu tiên có người tặng nàng không vì địa vị, không vì mưu tính, cũng không vì muốn đổi lấy điều gì.
Nàng ngẩng đầu nhìn Tiêu Dạ, đôi mắt cong lên thành một nụ cười dịu dàng.
"Ta rất thích." Lần này, Tiêu Dạ cũng cười.
Một nụ cười chân thật, không còn sự xa cách thường thấy.
Dưới ánh trăng Nam Sơn, khoảng cách giữa hai người dường như đã lặng lẽ ngắn thêm một bước nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)