Sáng hôm sau, đoàn người rời Nam Sơn trở về kinh thành.
Trận mưa đêm qua đã gột sạch bụi đường, núi non chìm trong một màu xanh mướt.
Trên đường xuống núi, Thẩm Chi Ca ngồi trong xe ngựa, đầu ngón tay khẽ vuốt chiếc trâm gỗ hình hoa lan được cất trong tay áo.
Nàng không cài lên tóc, cũng không để Xuân Đào nhìn thấy, chỉ lặng lẽ giữ bên mình như một bí mật nhỏ.
Kiếp trước, nàng từng nhận vô số trâm ngọc, châu báu, mỗi món đều quý giá đến mức khiến bao người ao ước.
Thế nhưng chưa có món nào khiến lòng nàng bình yên như chiếc trâm gỗ giản dị ấy.
Có lẽ bởi người tặng chưa từng mong nhận lại điều gì.
Đoàn xe vừa đến cổng thành thì đã thấy bá tánh đứng hai bên đường nghênh đón.
Hoàng đế săn được con hổ lớn, Thái tử lập công trong lúc truy bắt thích khách, còn việc Trưởng công chúa thoát nạn cũng nhanh chóng được truyền thành giai thoại.
Chỉ có cái tên Tiêu Dạ xuất hiện rồi lại biến mất như cơn gió.
Người dân chỉ biết có một vị công tử áo đen nhiều lần cứu giá, nhưng không ai rõ thân phận.
Điều này dường như cũng là kết quả mà chính hắn mong muốn.
Thẩm Chi Ca vén nhẹ rèm xe nhìn ra ngoài.
Giữa dòng người đông đúc, nàng không thấy bóng dáng Tiêu Dạ đâu nữa.
Nàng vốn tưởng hắn sẽ cùng đoàn người trở về, nhưng xem ra hắn đã rời Nam Sơn từ trước.
Trong lòng nàng bỗng dâng lên một cảm giác trống trải khó gọi tên.
Về đến Thẩm phủ, mọi người còn chưa kịp nghỉ ngơi thì quản gia đã vội vàng chạy đến bẩm báo: "Lão gia, trong cung vừa truyền chỉ, tối nay mở tiệc khánh công tại Trường Xuân điện, các đại thần cùng gia quyến đều phải vào cung dự yến."
Thẩm Tĩnh Viễn hơi bất ngờ nhưng vẫn lập tức nhận chỉ.
Sau khi quản gia lui xuống, ông quay sang nhìn con gái. "Con mới về đã phải vào cung tiếp, có mệt không?"
Mà những ai được chú ý nhất lúc này... chính là Thái tử và Tiêu Dạ.
Đêm xuống, Trường Xuân điện đèn đuốc sáng trưng.
Sau khi mọi người hành lễ, Hoàng đế cười lớn nâng chén, bầu không khí nhanh chóng trở nên náo nhiệt. Thẩm Chi Ca ngồi cạnh mẫu thân, ánh mắt khẽ lướt quanh đại điện.
Tiêu Dạ cũng có mặt, nhưng chỗ ngồi của hắn được xếp ở gần Quốc công chứ không thuộc hàng quan viên. Điều này khiến không ít người âm thầm suy đoán.
Đúng lúc ấy, Hoàng hậu mỉm cười lên tiếng: "Hôm nay hiếm khi mọi người đều đông đủ, bản cung có một đề nghị.
Các công tử, tiểu thư chưa thành thân hãy cùng nhau làm một bài thơ lấy chủ đề 'duyên' để góp vui." Lời vừa dứt, cả đại điện lập tức rộn ràng.
Đây vốn là tiết mục quen thuộc trong các yến tiệc hoàng gia, nhưng năm nay không hiểu vì sao Thẩm Chi Ca lại có dự cảm không lành.
Quả nhiên, sau vài người hoàn thành, Hoàng hậu bất ngờ nhìn sang nàng.
"Thẩm tiểu thư, đến lượt con." Thẩm Chi Ca bình tĩnh đứng dậy.
Nàng còn chưa kịp mở lời thì Trưởng công chúa đã cười đùa: "Một mình làm thơ thì tẻ nhạt quá. Chi bằng tìm một người đối đáp."
Ánh mắt bà đảo một vòng khắp đại điện rồi dừng đúng trên người Tiêu Dạ.
"Tiêu công tử, ngươi thấy sao?" Cả đại điện lập tức im phăng phắc.
Ngay cả Tiêu Cảnh Thừa cũng ngẩng đầu nhìn sang.
Tiêu Dạ đặt chén trà xuống, chậm rãi đứng dậy.
Hắn nhìn Trưởng công chúa rồi lại nhìn Thẩm Chi Ca, trong mắt thoáng hiện một tia bất đắc dĩ rất nhẹ. "Nếu công chúa đã có lệnh, tại hạ xin lĩnh."
Hai người đứng giữa đại điện, dưới hàng chục ánh mắt quan sát.
Thẩm Chi Ca biết Trưởng công chúa đang cố ý thử họ, hoặc cũng có thể chỉ là một trò đùa ngẫu hứng.
Nàng khẽ trầm ngâm rồi cất giọng trước: "Xuân tận hoa chưa tàn."
Tiêu Dạ gần như không cần suy nghĩ, chậm rãi nối tiếp: "Người đi, ý còn vương."
Chỉ hai câu ngắn ngủi nhưng cả đại điện bỗng lặng đi.
Trưởng công chúa bật cười, còn Hoàng hậu cũng gật đầu khen hay.
Chỉ riêng Tiêu Cảnh Thừa vẫn giữ nụ cười ôn hòa, nhưng bàn tay cầm chén rượu đã siết chặt hơn lúc nào hết.
Hắn chợt nhận ra, giữa Thẩm Chi Ca và Tiêu Dạ đã hình thành một sự ăn ý mà ngay cả hắn cũng không thể chen vào.
Cảm giác ấy khiến trong lòng vị Thái tử lần đầu tiên sinh ra một thứ cảm xúc rất giống... ghen ghét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)