Sau khi rời đại trướng, câu chuyện Hoàng đế ban Trục Phong cung cho Tiêu Dạ nhanh chóng lan khắp doanh trại.
Các đại thần ngoài mặt đều khen bệ hạ trọng người hiền tài, nhưng sau lưng lại không ngừng dò hỏi thân phận của vị thanh niên áo đen ấy.
Có người đoán hắn là con cháu một danh môn ẩn thế, có người cho rằng hắn từng lập đại công nơi biên cương nhưng không muốn lộ diện.
Chỉ riêng Tiêu Cảnh Thừa vẫn giữ thái độ bình thản. Hắn ngồi trong lều của mình đọc binh thư như chưa từng nghe đến những lời bàn tán ấy, nhưng người thân cận đều biết, càng khi Thái tử im lặng thì càng chứng tỏ hắn đã bắt đầu để tâm.
Một quân cờ không rõ lai lịch, lại được phụ hoàng coi trọng, tuyệt đối không thể tiếp tục đứng ngoài tầm mắt của Đông Cung.
Buổi chiều, cuộc săn bắn chính thức được tiếp tục.
Vì biến cố đêm qua, Hoàng đế hạ lệnh tất cả nữ quyến chỉ được hoạt động ở khu vực ngoài rừng, không được tự ý tiến sâu vào Nam Sơn.
Thẩm Chi Ca vốn cũng không có ý định tranh tài săn bắn nên chỉ cưỡi một con ngựa cái lông trắng chậm rãi men theo bìa rừng.
Tiêu Dạ khẽ kéo dây cương, để ngựa đi chậm lại.
Hôm nay hắn mang theo Trục Phong cung sau lưng, ánh nắng xuyên qua tán lá rơi lên gương mặt càng làm nổi bật vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Thẩm Chi Ca khẽ gật đầu.
"Huynh không đi cùng Hoàng thượng?"
Tiêu Dạ nhìn về phía rừng sâu rồi cười nhạt. "Có người bảo ta nên tránh xa trung tâm một chút, nếu không sẽ quá nổi bật."
Nàng hiểu hắn đang nhắc đến cây cung được ban sáng nay. "Huynh hối hận vì đã nhận nó?" Tiêu Dạ lắc đầu. "Không.
Nếu từ chối trước mặt quần thần, đó mới là bất kính." Hắn dừng một lát rồi tiếp lời: "Chỉ là từ hôm nay sẽ có nhiều người nhìn chằm chằm vào ta hơn."
Thẩm Chi Ca im lặng. Nàng biết hắn nói đúng.
Kiếp trước, Tiêu Cảnh Thừa luôn thích loại bỏ những biến số trước khi chúng đủ lớn để uy hiếp mình.
Tiêu Dạ càng được Hoàng đế coi trọng, hắn càng nguy hiểm.
Nghĩ đến đó, nàng khẽ nói: "Nếu một ngày huynh cảm thấy phiền phức vì quen biết ta..."
Tiêu Dạ quay đầu nhìn nàng, cắt ngang lời nói bằng giọng bình thản: "Chi Ca."
Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên nàng trước ban ngày, không còn khoảng cách của "Thẩm cô nương". "Ta chưa từng làm điều gì để rồi phải hối hận."
Câu nói ấy khiến Thẩm Chi Ca khựng lại.
Gió đầu hạ thổi qua, cuốn theo mùi cỏ non và nhựa thông thoang thoảng.
Hai người không ai nói thêm, chỉ lặng lẽ cưỡi ngựa song song trên con đường nhỏ.
Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng vó ngựa chạm lên nền đất.
Một lúc sau, phía trước bỗng vang lên tiếng kêu thất thanh.
Một con ngựa hoảng loạn từ trong rừng lao ra, trên lưng là một tiểu thư khoảng mười sáu tuổi đang cố giữ dây cương.
Con ngựa bị mũi tên sượt qua chân nên càng chạy càng mất kiểm soát, hướng thẳng về phía sườn dốc. Tiêu Dạ gần như không cần suy nghĩ, lập tức thúc ngựa đuổi theo.
Thẩm Chi Ca cũng nhanh chóng đổi hướng, vòng sang phía trước chặn đường.
Chỉ trong vài nhịp thở, Tiêu Dạ đã áp sát, tung người từ lưng ngựa của mình sang lưng con ngựa đang phát cuồng.
Hắn một tay giữ cô gái kia, một tay siết mạnh dây cương, dùng toàn bộ sức lực ghìm đầu ngựa lại.
Con ngựa hí vang, hai chân trước dựng đứng rồi cuối cùng cũng dừng sát mép dốc.
Mọi người chạy tới rất nhanh.
Cô gái được cứu là cháu gái của Binh bộ Thượng thư.
Sau khi hoàn hồn, nàng liên tục cúi đầu cảm tạ. Tiêu Dạ chỉ xác nhận nàng không bị thương rồi lặng lẽ lùi sang một bên.
Thẩm Chi Ca cúi xuống quan sát chân con ngựa, rất nhanh đã phát hiện đầu mũi tên vẫn còn cắm ở bắp chân. Nàng nhíu mày, nhẹ nhàng rút nó ra.
Mũi tên không giống loại dùng trong buổi săn của hoàng gia, thân tên ngắn hơn, lông đuôi màu xám bạc. Tiêu Dạ nhận lấy xem qua, ánh mắt khẽ trầm xuống.
"Đây không phải tên săn thú." Hắn vừa dứt lời thì từ xa đã có tiếng vó ngựa dồn dập.
Tiêu Cảnh Thừa dẫn theo vài thị vệ xuất hiện, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền xuống ngựa hỏi han cô gái vài câu.
Khi biết Tiêu Dạ là người cứu người, hắn mỉm cười ôn hòa: "Tiêu công tử quả thật luôn xuất hiện rất đúng lúc."
Lời nói nghe như khen ngợi, nhưng ánh mắt lại dừng rất lâu trên mũi tên trong tay Tiêu Dạ.
Tiêu Dạ bình tĩnh đáp: "Có lẽ hôm nay vận khí của ta không tệ."
Tiêu Cảnh Thừa khẽ cười, không tiếp tục truy hỏi.
Thế nhưng ngay khi quay người lên ngựa, hắn vô tình nhìn thấy Thẩm Chi Ca và Tiêu Dạ đứng cạnh nhau, khoảng cách gần đến mức chỉ cần đưa tay là có thể chạm vào đối phương.
Đáy mắt hắn lặng lẽ tối đi.
Trực giác của hắn mách bảo rằng mối quan hệ giữa hai người này đã không còn đơn giản là vài lần tình cờ gặp gỡ nữa.
Và điều đó... khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Trong khi ấy, Thẩm Chi Ca lại không hề để ý đến ánh mắt của Thái tử.
Nàng chỉ nhìn mũi tên trong tay Tiêu Dạ, khẽ hỏi: "Có phải... mọi chuyện vẫn chưa kết thúc?"
Tiêu Dạ cất mũi tên vào ống tên sau lưng, giọng nói rất khẽ nhưng chắc chắn: "Không. Kẻ đứng sau vẫn còn ở Nam Sơn. Hắn chỉ đang chờ một cơ hội tốt hơn để ra tay."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)