Sáng sớm hôm sau, mây mù vẫn còn phủ kín dãy Nam Sơn.
Sau biến cố tối qua, cuộc săn bắn bị tạm hoãn nửa ngày, các đại thần đều được triệu đến đại trướng nghị sự.
Thẩm Chi Ca cùng các nữ quyến ở lại doanh trại, nhưng trong lòng nàng vẫn luôn nhớ đến lời Bạch Uyên nói tối qua. Hoàng đế muốn gặp Tiêu Dạ.
Đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ. Một người như Tiêu Dạ vốn quen ẩn mình trong bóng tối, nay lại liên tiếp xuất hiện trước mặt quân vương Đại Cảnh, dù là phúc hay họa cũng khó nói trước.
Nàng đang thất thần thì Lâm Uyển Thanh khẽ gọi:
"Chi Ca, Trưởng công chúa sai người mời con qua dùng trà."
Thẩm Chi Ca thu lại suy nghĩ, chỉnh sửa y phục rồi theo cung nữ đến chiếc lều lớn nằm giữa doanh trại.
Trong lều ngoài Trưởng công chúa còn có Hoàng hậu.
Hai người đang ngồi đánh cờ, thấy Thẩm Chi Ca bước vào liền mỉm cười gọi nàng lại gần.
Trưởng công chúa đặt một quân cờ xuống bàn rồi nói: "Hôm qua nhờ có con và vị Tiêu công tử kia mà bản cung mới tránh được một kiếp.
Bản cung vẫn chưa có cơ hội cảm tạ." Thẩm Chi Ca nhẹ nhàng đáp: "Tiểu nữ không dám nhận công, người thật sự cứu Trưởng công chúa là Tiêu công tử."
Hoàng hậu nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng hơn trước rất nhiều.
"Con không cần khiêm tốn. Nếu không phải con phát hiện điều bất thường, e rằng Tiêu công tử cũng khó kịp thời ra tay."
Bà dừng một lát rồi như vô tình hỏi: "Con và Tiêu công tử... quen biết từ bao giờ?" Câu hỏi khiến không khí trong lều khẽ thay đổi.
Thẩm Chi Ca bình tĩnh nâng chén trà lên, như đang suy nghĩ nên trả lời thế nào.
Nàng hiểu đây không đơn thuần là sự tò mò của Hoàng hậu.
Sau chuyện tối qua, bất kỳ ai cũng sẽ muốn biết mối quan hệ giữa nàng và Tiêu Dạ.
Nếu trả lời quá thân thiết sẽ khiến người khác nghi ngờ, nhưng nếu phủ nhận hoàn toàn lại không hợp lý, bởi rất nhiều người đã tận mắt thấy hai người cùng xuất hiện.
Sau vài nhịp im lặng, nàng mới mỉm cười: "Tiểu nữ chỉ tình cờ gặp Tiêu công tử vài lần. Có lẽ vì từng giúp nhau nên mới xem như bằng hữu."
Trưởng công chúa bật cười. "Một người lạnh lùng như cậu ta mà cũng có bằng hữu sao?"
Trong giọng nói của bà lại mang theo vài phần thân thuộc.
Điều ấy khiến Thẩm Chi Ca hơi ngạc nhiên. Dường như Trưởng công chúa biết Tiêu Dạ nhiều hơn nàng tưởng.
Đúng lúc ấy, ngoài lều vang lên tiếng nội thị thông báo Hoàng đế trở về.
Tiêu Dạ không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào, chỉ khẽ gật đầu rất nhẹ, đủ để người khác nghĩ đó là phép lịch sự thông thường.
Nhưng chỉ mình Thẩm Chi Ca nhận ra, trên cổ tay áo của hắn có thêm một sợi chỉ đỏ rất mảnh. Nàng nhớ rõ tối qua không hề có.
Đây là dấu hiệu gì? Hay là ám hiệu của Dạ Minh?
Sau khi mọi người an tọa, Hoàng đế chậm rãi lên tiếng: "Đêm qua nhờ có Tiêu công tử nên Trưởng công chúa mới bình an.
Trẫm vốn định ban thưởng, nhưng nghe Quốc công nói ngươi không thích vàng bạc châu báu."
Tiêu Dạ chắp tay đáp: "Thảo dân chỉ làm việc nên làm, không dám nhận thưởng."
Hoàng đế nhìn hắn rất lâu rồi bật cười. "Được. Nếu đã không thích vàng bạc, vậy trẫm đổi cách khác."
Ông ra hiệu cho nội thị mang lên một thanh trường cung màu đen, thân cung được chế tác từ huyền mộc, hai đầu khảm bạc nhưng kiểu dáng vô cùng giản dị.
"Đây là Trục Phong cung, theo trẫm hơn hai mươi năm.
Hôm nay tặng cho ngươi." Cả đại trướng lập tức xôn xao.
Đây không chỉ là một cây cung quý, mà còn là vật Hoàng đế từng sử dụng khi còn chinh chiến.
Ban tặng vật này đồng nghĩa với sự coi trọng vượt xa mọi phần thưởng thông thường.
Tiêu Dạ nhìn cây cung trước mặt, lần đầu tiên không lập tức từ chối.
Hắn trầm mặc giây lát rồi nhận lấy bằng hai tay.
"Đa tạ bệ hạ."
Hoàng đế hài lòng gật đầu, nhưng ánh mắt lại như vô tình lướt qua Tiêu Cảnh Thừa.
Vị Thái tử vẫn giữ nguyên nụ cười ôn hòa, chỉ có đầu ngón tay đang đặt trên chén trà khẽ siết lại.
Hắn hiểu phụ hoàng đang thử lòng Tiêu Dạ, đồng thời cũng đang thử lòng tất cả mọi người có mặt.
Một người không rõ lai lịch lại được ban trọng thưởng ngay trước quần thần, từ hôm nay Tiêu Dạ sẽ trở thành tâm điểm của vô số ánh mắt.
Thẩm Chi Ca lặng lẽ nhìn tất cả. Kiếp trước không hề có chuyện này.
Tiêu Dạ chưa từng bước ra ánh sáng sớm như vậy.
Nàng không biết sự thay đổi này sẽ mang đến điều gì, nhưng trực giác mách bảo rằng từ hôm nay, hắn sẽ không còn có thể ung dung đứng ngoài bàn cờ nữa.
Cũng ngay lúc ấy, Tiêu Dạ như cảm nhận được ánh mắt của nàng.
Hắn nghiêng đầu nhìn sang, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rất nhạt, như muốn nói rằng mọi việc vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Thẩm Chi Ca không hiểu vì sao, chỉ một nụ cười ngắn ngủi ấy lại khiến trái tim nàng vốn căng thẳng từ sáng đến giờ dần bình tĩnh trở lại.
Có lẽ nàng đã bắt đầu tin người đàn ông này nhiều hơn chính bản thân mình từng nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)