Đêm ở Nam Sơn dần yên tĩnh trở lại sau cuộc truy sát.
Thích khách tuy chạy thoát nhưng Hoàng đế và Hoàng hậu đều bình an vô sự, vì vậy doanh trại không còn hỗn loạn như lúc đầu.
Trưởng công chúa được đưa về lều nghỉ ngơi, trước khi đi còn cố ý quay lại nhìn Tiêu Dạ và Thẩm Chi Ca một lần, ánh mắt mang theo vài phần suy nghĩ.
Tin tức vị công tử áo đen chém lệch mũi tên cứu người rất nhanh lan khắp doanh trại, nhưng điều khiến mọi người bất ngờ hơn là Hoàng đế không hề truy hỏi thân phận của hắn.
Chỉ những người hiểu vị đế vương này mới biết, càng im lặng thì càng chứng tỏ ông đã bắt đầu để tâm. Thẩm Chi Ca đứng trước lều của Thẩm phủ, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.
Mọi chuyện đang dần khác với ký ức của nàng.
Kiếp trước, buổi săn Nam Sơn kết thúc trong yên ổn, còn lần này lại xuất hiện quá nhiều biến số.
Nàng không biết sự thay đổi ấy sẽ đưa tương lai đến đâu, nhưng ít nhất có một điều khiến nàng an tâm hơn trước: lần đầu tiên, khi nguy hiểm ập đến, nàng không phải một mình đối mặt.
"Đang nghĩ gì vậy?" Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Thẩm Chi Ca quay đầu, Tiêu Dạ vẫn mặc bộ y phục đen của lúc giao chiến, chỉ khác là trên vai áo còn dính một vệt máu đã khô.
Nàng hơi giật mình. "Huynh bị thương?"
Tiêu Dạ cúi nhìn vai mình rồi cười nhạt. "Không phải máu của ta."
Nghe vậy, nàng mới khẽ thở ra.
Tiêu Dạ nhìn thấy phản ứng ấy thì đáy mắt thoáng hiện ý cười rất nhẹ.
Hắn bước đến cạnh nàng, hai người cùng nhìn về phía rừng núi chìm trong bóng tối.
Một lúc sau, Thẩm Chi Ca mới khẽ nói: "Hôm nay... cảm ơn huynh."
Đây là lần đầu tiên nàng gọi hắn là "huynh", thay vì "các hạ" xa cách như trước.
Tiêu Dạ khẽ nghiêng đầu nhìn nàng, dường như chính hắn cũng không ngờ cách xưng hô ấy lại thay đổi một cách tự nhiên như vậy.
"Chỉ một câu cảm ơn thôi sao?" Hắn hỏi với giọng nửa đùa nửa thật.
Thẩm Chi Ca mỉm cười. "Vậy Tiêu công tử còn muốn gì?"
"Ta chưa nghĩ ra." Hắn đáp rất bình thản. "Đợi nghĩ ra rồi sẽ đòi."
Nàng bật cười, tiếng cười rất khẽ nhưng trong trẻo giữa màn đêm.
Tiêu Dạ lặng lẽ nhìn nụ cười ấy, trong lòng chợt xuất hiện một ý nghĩ kỳ lạ.
Từ ngày quen biết nàng, hắn phát hiện mình ngày càng thích nhìn nàng cười.
Bởi vì chỉ những lúc ấy, đôi mắt vốn luôn bình tĩnh như mặt hồ mới thật sự có sức sống của một thiếu nữ mười lăm tuổi.
Hai người đang trò chuyện thì Bạch Uyên vội vàng bước tới, nhưng vừa nhìn thấy bầu không khí giữa họ liền thức thời dừng lại cách đó vài bước.
Tiêu Dạ liếc nhìn hắn. "Có chuyện?"
Bạch Uyên gãi đầu, vẻ mặt có chút khó xử.
"Chủ tử, thuộc hạ vừa nhận được tin... Quốc công gia muốn mời ngài sáng mai đến đại trướng."
Tiêu Dạ khẽ nhíu mày. "Còn ai nữa?"
"Hoàng thượng cũng sẽ đến."
Bạch Uyên ngập ngừng một chút rồi bổ sung: "Hình như... còn có Thái tử."
Nghe đến hai chữ cuối cùng, nụ cười trên môi Thẩm Chi Ca nhạt đi.
Tiêu Cảnh Thừa vốn đa nghi.
Sau những chuyện xảy ra liên tiếp, chắc chắn hắn sẽ không bỏ qua việc điều tra Tiêu Dạ.
Tiêu Dạ lại chẳng hề tỏ ra lo lắng, chỉ bình thản gật đầu.
"Ta biết rồi."
Bạch Uyên lui xuống, trước khi đi còn lén nhìn Thẩm Chi Ca rồi mỉm cười đầy ẩn ý khiến nàng hơi khó hiểu.
Tiêu Dạ cũng chuẩn bị rời đi thì Thẩm Chi Ca bất chợt lên tiếng: "Ngày mai... cẩn thận."
Hắn dừng bước.
Trong mắt hắn, câu nói ấy còn quý hơn bất kỳ lời cảm tạ nào trước đó.
Hắn quay người lại, ánh trăng chiếu lên gương mặt lạnh lùng, khiến nụ cười nơi khóe môi càng trở nên dịu dàng hiếm thấy.
"Được."
Chỉ một chữ rất nhẹ, nhưng đủ khiến trái tim Thẩm Chi Ca khẽ rung lên.
Nàng nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần sau những hàng thông, bất giác đưa tay chạm vào chiếc chuông bạc bên hông.
Không biết từ khi nào, vật ấy không còn đơn thuần là tín vật của Dạ Minh nữa.
Chỉ cần chạm vào nó, nàng sẽ vô thức nhớ đến người đã trao nó cho mình.
Ở phía bên kia doanh trại, trong đại trướng của Thái tử, Tiêu Cảnh Thừa đứng trước bản đồ Nam Sơn, ánh mắt dừng rất lâu ở vị trí xảy ra vụ ám sát.
Một thị vệ bước vào, khom người bẩm báo: "Điện hạ, đã điều tra rõ.
Người cứu Trưởng công chúa tên là Tiêu Dạ."
Tiêu Cảnh Thừa chậm rãi lặp lại cái tên ấy, rồi hỏi: "Lai lịch?"
Thị vệ cúi đầu.
"Không tra được."
"Gia thế?"
"Không tra được."
"Xuất thân?"
"Vẫn... không tra được."
Cả đại trướng rơi vào im lặng.
Một lúc lâu sau, Tiêu Cảnh Thừa mới khẽ cười, nhưng trong nụ cười ấy không còn vẻ ôn hòa thường ngày.
"Một người sống ở kinh thành mà không tra được lai lịch..."
Hắn khép bản đồ lại, giọng nói lạnh đi vài phần.
Trong lòng Tiêu Cảnh Thừa lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác nguy hiểm rất rõ ràng.
Người đàn ông tên Tiêu Dạ này... có lẽ sẽ trở thành biến số lớn nhất trong ván cờ của hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)