Tiếng chuông báo động liên tiếp vang lên khắp doanh trại Nam Sơn, từng đội cấm vệ quân cầm đuốc chạy về phía bãi săn phía nam.
Cả khu rừng vốn yên tĩnh bỗng sáng rực ánh lửa.
Thẩm Chi Ca theo sát Tiêu Dạ xuyên qua con đường mòn giữa rừng thông, tốc độ của hắn rất nhanh nhưng vẫn luôn chậm hơn nàng nửa bước, vừa đủ để nàng không bị bỏ lại phía sau.
Điều ấy khiến lòng nàng khẽ dao động.
Người đàn ông này dường như lúc nào cũng vậy, âm thầm quan tâm nhưng chưa từng nói ra.
Chỉ một lát sau, tiếng binh khí va chạm đã vọng tới.
Tiêu Dạ giơ tay ra hiệu dừng lại.
Trước mặt họ là một khoảng đất trống, nơi cấm vệ quân đang bao vây hơn mười hắc y nhân.
Hoàng đế đã được hộ tống lui về phía sau, còn Thái tử Tiêu Cảnh Thừa đang dẫn người giao chiến với thích khách.
Thẩm Chi Ca chăm chú quan sát, rất nhanh đã nhận ra điểm bất thường.
Những hắc y nhân tuy ra tay quyết liệt nhưng lại không hề cố lao đến gần Hoàng đế, trái lại còn cố ý vừa đánh vừa lui về phía sườn núi.
Nàng khẽ kéo ống tay áo Tiêu Dạ, hạ giọng: "Bọn chúng đang kéo dài thời gian."
Tiêu Dạ khẽ gật đầu. "Ta cũng nghĩ vậy."
Ánh mắt hắn lướt qua địa hình xung quanh, cuối cùng dừng trên một vách đá cao phía đông.
Đó là vị trí duy nhất có thể quan sát toàn bộ bãi săn.
Trong lòng hắn lập tức dâng lên một dự cảm không lành.
"Ở đây chờ ta."
Hắn vừa định phi thân lên vách đá thì Thẩm Chi Ca đã nắm lấy cổ tay hắn. "Không kịp nữa."
Gần như ngay lúc ấy, một tiếng dây cung bật mạnh xé tan màn đêm.
Một mũi tên đen từ trên vách đá lao xuống như tia chớp.
Mục tiêu không phải Hoàng đế.
Cũng không phải Thái tử.
Mà là... Trưởng công chúa đang đứng phía sau đỡ Hoàng hậu.
Khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người đều bị cuộc giao chiến phía trước thu hút, không một ai kịp phản ứng.
Tiêu Dạ không chút do dự, mượn lực từ thân cây bên cạnh lao thẳng tới.
Thanh kiếm trong tay hắn chém ngang giữa không trung, mũi tên lập tức lệch khỏi quỹ đạo, cắm phập xuống nền đất chỉ cách Trưởng công chúa chưa đầy một thước.
Tiếng kinh hô nổi lên khắp nơi.
Cấm vệ quân lập tức quay đầu bảo vệ Hoàng hậu và Trưởng công chúa, còn Tiêu Cảnh Thừa ngẩng phắt lên nhìn về phía vách đá.
"Bắt lấy hắn!"
Hơn mười thị vệ lập tức đuổi theo, nhưng bóng đen trên vách núi đã biến mất vào màn rừng dày đặc.
Tiêu Dạ cúi xuống nhổ mũi tên lên.
Chỉ liếc mắt một cái, sắc mặt hắn đã lạnh đi.
Đầu mũi tên phủ một lớp ánh xanh nhạt, rõ ràng đã được tẩm độc.
Thẩm Chi Ca cũng bước tới, vừa nhìn liền nhớ lại một đoạn ký ức mơ hồ của kiếp trước.
Khi ấy, triều đình từng truyền ra ngoài rằng trong buổi săn Nam Sơn có thích khách hành thích Hoàng đế, nhưng không ai nhắc đến Trưởng công chúa.
Hóa ra sự thật đã bị che giấu.
Mục tiêu thật sự từ đầu đến cuối... không phải Hoàng đế.
Nếu Trưởng công chúa chết tại đây, Hoàng hậu chắc chắn sẽ truy xét đến cùng, triều đình sẽ rơi vào một vòng xoáy mới.
Người đứng sau muốn không chỉ là một mạng người, mà là khiến cả hoàng thất nghi kỵ lẫn nhau.
"Tiêu công tử."
Một giọng nói uy nghiêm vang lên.
Tiêu Dạ và Thẩm Chi Ca đồng thời quay lại.
Hoàng đế đã bước đến trước mặt họ.
Dù vừa trải qua biến cố, vị đế vương vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ có ánh mắt trở nên sắc bén hơn vài phần. Ông nhìn thanh kiếm trong tay Tiêu Dạ rồi chậm rãi nói: "Lại là ngươi."
Đây không phải lần đầu Hoàng đế gặp hắn.
Sau chuyện Thanh Uyên kiếm ở võ trường, ông đã nghe Quốc công nhắc đến vị thanh niên áo đen này không ít lần.
Hôm nay, hắn lại cứu Trưởng công chúa ngay trước mắt mọi người.
Tiêu Dạ chắp tay hành lễ, không kiêu không nịnh. "Thần chỉ thuận tay mà thôi."
Hoàng đế bật cười.
"Thuận tay?"
"Người có thể chém lệch một mũi tên giữa đêm tối, cả Đại Cảnh này e rằng không nhiều."
Ông nhìn Tiêu Dạ hồi lâu rồi chuyển ánh mắt sang Thẩm Chi Ca. "Thẩm gia quả nhiên nuôi dạy được một cô con gái tốt. Giữa lúc hỗn loạn vẫn không hề hoảng loạn."
Thẩm Chi Ca cúi đầu đáp: "Bệ hạ quá khen."
Đúng lúc ấy, Tiêu Cảnh Thừa dẫn người quay trở lại. Sắc mặt hắn không dễ coi, hiển nhiên thích khách đã chạy mất.
Khi nhìn thấy Tiêu Dạ đứng trước Hoàng đế, đáy mắt hắn thoáng hiện một tia lạnh lẽo rồi nhanh chóng biến mất.
Hắn bước đến hành lễ: "Phụ hoàng, nhi thần vô năng, để tên thích khách trốn thoát."
Hoàng đế không trách mắng, chỉ đưa mũi tên trong tay Tiêu Dạ cho hắn.
"Cảnh Thừa."
"Con nhìn xem."
Tiêu Cảnh Thừa nhận lấy, vừa nhìn đầu mũi tên đã khẽ nhíu mày.
"Độc của Tây Vực."
"Không." Tiêu Dạ bình thản lên tiếng. "Độc là giả."
Mọi người đồng loạt nhìn về phía hắn.
Tiêu Dạ chỉ vào lớp màu xanh trên đầu tên. "Thứ này chỉ khiến màu sắc giống kịch độc. Nếu thật sự muốn giết người, sẽ không dùng loại thuốc dễ bị phát hiện như vậy."
Thẩm Chi Ca lập tức hiểu ra.
Đối phương không cần Trưởng công chúa chết ngay.
Hắn chỉ cần...
Mọi người tin rằng có người muốn giết Trưởng công chúa.
Còn mục đích thật sự của mũi tên ấy...
Vẫn đang bị che giấu.
Xa xa trong rừng sâu, một bóng người đứng trên cành cây nhìn toàn bộ khung cảnh trước mắt rồi khẽ cười.
"Kế hoạch hỏng rồi."
"Không ngờ..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)