Thẩm Chi Ca bước theo tên thị vệ về phía đông doanh trại với dáng vẻ bình thản như thể hoàn toàn không nghi ngờ gì.
Con đường giữa các lều trại vẫn sáng rực ánh đuốc, binh lính tuần tra qua lại không ngớt, nhưng càng đi về phía rìa doanh trại, người qua lại càng thưa dần.
Đến một khúc quanh khuất sau rừng thông, tên thị vệ bỗng dừng bước, quay lại cười gượng.
"Thẩm tiểu thư, xin đi thêm một đoạn nữa, lều của Hoàng hậu ở phía trước."
Thẩm Chi Ca đưa mắt nhìn quanh.
Phía trước chỉ có vài lều bỏ trống dành cho thị vệ trực đêm, hoàn toàn không có nghi trượng hay cung nữ hầu cận của Hoàng hậu.
Nàng mỉm cười, khẽ gật đầu như không phát hiện điều gì rồi tiếp tục bước tới.
"Nương nương đang đợi bên trong."
Thẩm Chi Ca vừa bước qua cửa lều thì một mùi hương rất nhạt lập tức xộc vào mũi.
Đó không phải hương liệu trong cung mà giống mùi thuốc mê được pha rất khéo.
Nàng bất động thanh sắc, giả vờ loạng choạng một bước rồi đưa tay chống lên chiếc bàn gỗ bên cạnh.
Đúng như dự đoán, phía sau lập tức có tiếng rèm lều hạ xuống.
Hai hắc y nhân từ sau tấm bình phong bước ra, một người cười lạnh.
"Quả nhiên chỉ là một tiểu thư khuê các."
Người còn lại nhìn nàng đang cúi đầu, thấp giọng nói: "Ra tay nhanh đi, đừng để người khác phát hiện."
Ngay lúc hắn vừa giơ tay định điểm huyệt, Thẩm Chi Ca bỗng mở mắt.
Đầu ngón tay nàng hất mạnh chén trà trên bàn về phía đối phương.
Chén trà vỡ tan, nước nóng bắn thẳng vào mặt khiến hắn theo phản xạ lùi lại.
Nàng nhân cơ hội xoay người né sang một bên, đồng thời đá đổ giá nến.
Cả căn lều lập tức chìm trong hỗn loạn.
Hai hắc y nhân hiển nhiên không ngờ một tiểu thư yếu đuối lại phản ứng nhanh như vậy.
Người còn lại rút đoản đao lao tới, nhưng đúng lúc lưỡi đao chỉ còn cách nàng một gang tay, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng kiếm rít xé gió.
Tấm rèm lều bị một luồng kiếm khí cắt đôi, một bóng người áo đen xuất hiện như từ trong màn đêm bước ra.
Tiêu Dạ.
Thanh trường kiếm trong tay hắn chỉ khẽ rung lên đã chặn đứng lưỡi đao của đối phương.
Ánh mắt hắn lạnh đến mức khiến không khí trong lều như hạ xuống vài phần.
Hắc y nhân còn chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã tê dại, thanh đao trong tay bị đánh văng.
Người còn lại định lao ra cửa sau thì Bạch Uyên đã chặn sẵn bên ngoài.
Chỉ trong vài chiêu, cả hai đều bị khống chế. Tiêu Dạ không buồn nhìn bọn chúng, chỉ quay sang Thẩm Chi Ca.
"Có bị thương không?"
Thẩm Chi Ca lắc đầu. "Không."
Tiêu Dạ quan sát nàng từ đầu đến chân một lượt, xác nhận nàng thật sự bình an mới khẽ buông lỏng ánh mắt.
"Gan cũng không nhỏ." Hắn nói. "Biết là bẫy mà vẫn dám đi."
Thẩm Chi Ca mỉm cười. "Nếu không đi, làm sao biết người muốn đối phó ta là ai?"
Bạch Uyên kéo tên thị vệ giả mạo vào trong lều rồi quỳ một gối trước Tiêu Dạ. "Chủ tử, bắt đủ ba tên."
Tiêu Dạ nhìn người đang run rẩy dưới đất, giọng nói bình thản đến lạ.
"Ai sai các ngươi đến?" Tên thị vệ nghiến răng không đáp.
Tiêu Dạ cũng không hỏi lần hai, chỉ khẽ nghiêng đầu.
Bạch Uyên hiểu ý, lập tức lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc màu đen.
Vừa nhìn thấy viên thuốc ấy, sắc mặt tên thị vệ lập tức trắng bệch. "Đừng... ta nói... ta nói..."
Hắn thở dốc, ánh mắt đầy sợ hãi. "Có người bỏ năm trăm lượng bạc thuê chúng ta bắt Thẩm tiểu thư, nói chỉ cần đưa người đến khe núi phía bắc là xong việc."
"Người thuê là ai?"
"Không biết." Hắn lắc đầu liên tục.
"Mỗi lần đều có người đeo mặt nạ giao bạc, chúng ta chưa từng thấy mặt thật."
Thẩm Chi Ca đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát.
Cách tra hỏi của Tiêu Dạ rất đặc biệt.
Hắn gần như không cần dùng hình, chỉ bằng một viên thuốc chưa rõ tác dụng đã khiến đối phương hoàn toàn sụp đổ.
Tiêu Dạ cúi xuống nhặt một túi tiền rơi trên đất, mở ra xem rồi đưa cho nàng.
Bên trong ngoài bạc còn có một miếng ngọc bội nhỏ khắc hình hoa lan.
Thẩm Chi Ca vừa nhìn đã nhận ra.
Đây là vật tùy thân của quản sự Đông Cung.
Nàng ngẩng đầu nhìn Tiêu Dạ. "Là cố ý."
Tiêu Dạ gật đầu. "Có người muốn chúng ta nghĩ rằng Thái tử đứng sau việc này."
Hai người nhìn nhau trong giây lát rồi gần như cùng lúc hiểu ra.
Người giăng bẫy không chỉ muốn bắt cóc Thẩm Chi Ca, mà còn muốn đẩy hiềm nghi sang Tiêu Cảnh Thừa, khiến hai bên trở mặt.
Đúng lúc ấy, bên ngoài doanh trại bỗng vang lên tiếng chuông báo động.
Tiếng vó ngựa dồn dập cùng tiếng binh lính hô hoán nhanh chóng phá tan màn đêm yên tĩnh.
Một hắc y nhân của Dạ Minh từ ngoài chạy vào, thấp giọng bẩm báo: "Chủ tử, phía bãi săn phía nam có thích khách hành thích Hoàng thượng!"
Ánh mắt Tiêu Dạ lập tức trầm xuống.
Hắn nhìn Thẩm Chi Ca, giọng nói ngắn gọn nhưng dứt khoát. "Ở đây với Bạch Uyên."
Thẩm Chi Ca lại bước lên một bước.
"Ta đi cùng."
Tiêu Dạ hơi nhíu mày. "Nguy hiểm."
Thẩm Chi Ca nhìn thẳng vào mắt hắn, bình tĩnh đáp: "Nếu mục tiêu thật sự là Hoàng thượng, vậy chuyện vừa rồi chỉ là kế điệu hổ ly sơn. Người đứng sau muốn giữ chân cả ta và các hạ ở đây. Chúng ta càng chậm một bước... thì hắn càng đạt được mục đích."
Tiêu Dạ nhìn nàng rất lâu, rồi khóe môi khẽ cong lên một nụ cười gần như không thể nhận ra. "Được." Hắn đưa bàn tay về phía nàng.
"Theo sát ta."
Không chút do dự, Thẩm Chi Ca đặt tay mình lên tay hắn.
Hai người lập tức lao ra khỏi căn lều, hòa vào màn đêm đang dậy sóng của bãi săn Nam Sơn, nơi một âm mưu lớn hơn rất nhiều vừa chính thức bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)