Hai ngày sau, đoàn xe ngựa của các quan viên lần lượt rời kinh thành để đến bãi săn Nam Sơn.
Đây là cuộc săn bắn đầu hạ do Hoàng đế đích thân chủ trì, không chỉ để các hoàng tử và con cháu thế gia thể hiện tài cưỡi ngựa bắn cung, mà còn là dịp các đại thần gặp gỡ, bàn bạc những chuyện không tiện nói trong triều.
Thẩm Chi Ca ngồi trong xe ngựa cùng mẫu thân và Thẩm Chi Viễn.
Bên ngoài, cờ xí tung bay, tiếng vó ngựa hòa cùng tiếng bánh xe lăn trên đường núi tạo nên khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Thẩm Chi Viễn vén rèm xe, háo hức nhìn đoàn người phía trước rồi quay sang cười: "Tỷ, nghe nói năm nay Hoàng thượng còn chuẩn bị phần thưởng đặc biệt cho người săn được nhiều con mồi nhất."
Thẩm Chi Ca khẽ cười, đưa tay kéo rèm xuống. "Ở nơi đông người như thế, đừng thò đầu ra ngoài quá lâu."
Cậu bé bĩu môi nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi lại.
Đến giữa trưa, đoàn xe dừng chân nghỉ tại một dịch trạm dưới chân núi.
Quan viên và gia quyến lần lượt xuống xe dùng bữa. Thẩm Chi Ca vừa bước xuống thì đã nghe thấy tiếng gọi phía sau. "Thẩm tiểu thư."
Nàng quay lại, Tiêu Cảnh Thừa đang bước đến trong bộ kỵ trang màu lam sẫm, phía sau chỉ có hai thị vệ đi theo. Hắn mỉm cười ôn hòa:
"Đường núi gập ghềnh, cô còn thích ứng chứ?" Thẩm Chi Ca khẽ hành lễ.
"Đa tạ điện hạ quan tâm."
Tiêu Cảnh Thừa nhìn nàng một lát rồi nói: "Ngày mai vào bãi săn, nếu cô muốn thử cưỡi ngựa, cô có thể đi cùng đội của cô."
Lời nói nghe như sự quan tâm bình thường, nhưng xung quanh đã có không ít ánh mắt lặng lẽ hướng về phía hai người.
Thẩm Chi Ca hiểu, nếu nàng nhận lời, chỉ trong một ngày tin đồn sẽ truyền khắp kinh thành.
Nàng bình tĩnh đáp: "Tiểu nữ không giỏi cưỡi ngựa, e sẽ làm chậm hành trình của điện hạ."
Tiêu Cảnh Thừa bật cười. "Không sao, cô có đủ kiên nhẫn."
Hắn còn định nói thêm thì một nội thị chạy đến bẩm báo Hoàng đế đang triệu kiến.
Tiêu Cảnh Thừa đành gật đầu với nàng rồi rời đi.
Thẩm Chi Ca nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng không hề thả lỏng.
Tiêu Cảnh Thừa không còn nóng vội như kiếp trước.
Hắn đang từng bước tiến đến, vừa đủ gần để người khác cảm thấy được coi trọng, nhưng cũng vừa đủ xa để không ai bắt bẻ.
Chính sự kiên nhẫn ấy mới là điều đáng sợ nhất. Nàng đang suy nghĩ thì bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.
"Từ chối không tệ."
Thẩm Chi Ca quay đầu, Tiêu Dạ chẳng biết đã đứng dưới gốc cây từ lúc nào.
Hôm nay hắn cũng mặc kỵ trang màu đen, tóc buộc cao, bên hông đeo trường kiếm.
So với dáng vẻ ung dung thường ngày, lúc này hắn nhiều thêm vài phần sắc bén của một kiếm khách.
Thẩm Chi Ca khẽ cười. "Các hạ cũng đến săn bắn?"
"Không."
Tiêu Dạ liếc nhìn nàng, giọng trầm xuống: "Ngày mai nếu vào rừng, đừng cách đoàn người quá xa."
"Lại có chuyện sẽ xảy ra?"
"Ta hy vọng là không."
Hắn đáp rất nhẹ.
"Nhưng chuẩn bị trước vẫn hơn."
Chiều tối, đoàn người đến doanh trại Nam Sơn.
Hàng trăm lều trại đã được dựng sẵn, đèn đuốc sáng rực cả một vùng núi.
Sau bữa tiệc đón gió, mọi người lần lượt trở về nghỉ ngơi để sáng hôm sau bắt đầu cuộc săn.
Thẩm Chi Ca vừa thay y phục xong thì Xuân Đào mang nước nóng vào.
"Tiểu thư, nô tỳ nghe mấy cung nữ nói phía sau doanh trại có một hồ nước rất đẹp, tối nay nhiều tiểu thư đang rủ nhau đi ngắm trăng."
Thẩm Chi Ca đang định lắc đầu thì bên ngoài lều vang lên tiếng bước chân.
Một thị vệ của Hoàng hậu đứng ngoài cung kính nói: "Hoàng hậu nương nương mời Thẩm tiểu thư đến dùng trà."
Lời mời đến quá bất ngờ khiến Xuân Đào không khỏi vui mừng.
"Tiểu thư, Hoàng hậu nương nương thật sự rất yêu quý người."
Nhưng Thẩm Chi Ca lại khẽ cau mày.
Theo ký ức của nàng, tối nay Hoàng hậu sẽ luôn ở cạnh Hoàng đế để chuẩn bị cho lễ săn ngày mai, tuyệt đối không có chuyện triệu kiến riêng bất kỳ tiểu thư nào.
Một cảm giác bất an lập tức dâng lên trong lòng.
Nàng bình tĩnh nhìn vị thị vệ trước mặt rồi hỏi: "Nương nương hiện đang ở lều nào?"
Người kia đáp ngay: "Lều phía đông doanh trại."
"Bên cạnh còn có ai?"
Thị vệ thoáng khựng lại một nhịp rất ngắn rồi đáp: "Có... có ma ma thân cận hầu hạ."
Chỉ một khoảnh khắc ấy cũng đủ để Thẩm Chi Ca xác định có điều bất thường.
Thị vệ trong cung được huấn luyện nghiêm ngặt, nếu thật sự truyền khẩu dụ của Hoàng hậu thì tuyệt đối không thể do dự.
Nàng mỉm cười rất tự nhiên. "Xin chờ một lát, ta thay thêm áo ngoài rồi sẽ đi."
Người thị vệ cúi đầu lui sang một bên.
Đợi hắn vừa khuất khỏi cửa lều, nụ cười trên môi Thẩm Chi Ca lập tức biến mất.
Nàng lấy chiếc chuông bạc trong túi gấm ra, đầu ngón tay khẽ vuốt qua viên ngọc đen ở giữa.
Nàng không bóp vỡ nó, chỉ khẽ siết trong lòng bàn tay rồi nói nhỏ với Xuân Đào: "Ở yên trong lều. Nếu một khắc nữa ta chưa quay lại, lập tức đi tìm phụ thân."
Xuân Đào còn chưa kịp hỏi thì Thẩm Chi Ca đã bước ra ngoài.
Ngay khi bóng nàng khuất sau hàng lều, trên một cây thông cao cách đó không xa, Tiêu Dạ chậm rãi mở mắt. Bạch Uyên vừa đáp xuống bên cạnh, thấp giọng nói:
"Chủ tử, con cá cắn câu rồi."
Tiêu Dạ nhìn về hướng Thẩm Chi Ca vừa rời đi, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.
"Không."
Hắn khẽ đáp. "Là thợ săn... đã bước vào bẫy."
Chỉ là lần này, không ai biết rốt cuộc người giăng bẫy là kẻ giả truyền khẩu dụ... hay chính là Thẩm Chi Ca.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)