Thanh Uyên kiếm được tìm lại khiến cả võ trường xôn xao suốt một buổi chiều.
Phủ Quốc công liên tục sai người đi tìm vị công tử áo đen để cảm tạ, nhưng Tiêu Dạ đã rời đi từ lâu.
Thẩm Chi Ca cũng theo phụ thân và đệ đệ trở về phủ trước khi mặt trời lặn.
Trên xe ngựa, Thẩm Chi Viễn vẫn không ngừng kể về cảnh Tiêu Dạ đưa tay xuống hồ rồi mang thanh kiếm lên, trong mắt cậu tràn đầy ngưỡng mộ. "Tỷ, sau này đệ cũng muốn lợi hại như vị công tử đó.
Huynh ấy nhìn chẳng lớn hơn đệ bao nhiêu mà khí thế còn mạnh hơn cả các giáo đầu."
Thẩm Chi Ca bật cười, đưa tay gõ nhẹ lên trán đệ đệ. "Đừng chỉ nhìn người ta mạnh mà quên mất phải luyện tập."
Thẩm Chi Viễn xoa trán, cười hì hì rồi lại hỏi: "Tỷ có quen huynh ấy không?" C
Buổi tối, sau khi dùng bữa, Thẩm Chi Ca ngồi đọc sách trong thư phòng thì quản gia mang vào một phong thư không có tên người gửi.
Phong thư chỉ được niêm bằng sáp đen, bên trên không ghi bất cứ dấu hiệu nào.
Quản gia cung kính nói: "Có một đứa trẻ mang đến cổng phủ, nói phải tận tay giao cho tiểu thư rồi lập tức bỏ đi." Thẩm Chi Ca nhận lấy, mở ra xem.
Bên trong chỉ có một tờ giấy rất mỏng, trên đó viết vỏn vẹn một dòng chữ: "Đêm mai, giờ Hợi, Vọng Nguyệt lâu."
Không ký tên, cũng không giải thích thêm điều gì.
Nàng vừa định gấp lại thì một vật nhỏ từ trong phong thư rơi xuống bàn. Đó là một đồng tiền bằng đồng đã cũ, mặt sau khắc hình chim ưng quen thuộc.
Khóe môi nàng khẽ cong lên.
Ngoài Tiêu Dạ, e rằng không ai dùng cách hẹn gặp kỳ lạ như vậy.
Nhưng điều khiến nàng suy nghĩ không phải cuộc hẹn, mà là việc hắn có thể dễ dàng đưa thư vào tận Thẩm phủ mà không kinh động bất cứ ai. Năng lực của người này còn lớn hơn nàng tưởng rất nhiều.
Đêm hôm sau, Thẩm Chi Ca thay một bộ y phục màu lam sẫm, chỉ dẫn theo Xuân Đào ra khỏi phủ bằng cửa sau.
Đến gần Vọng Nguyệt lâu, nàng bảo Xuân Đào chờ ở đầu phố rồi một mình bước lên tầng hai.
Tửu lâu lúc này đã vắng khách, chỉ còn vài ngọn đèn lồng lay động theo gió đêm. Tiêu Dạ ngồi cạnh cửa sổ, trước mặt vẫn là một ấm trà còn nghi ngút khói.
Thấy nàng đến, hắn rót thêm một chén rồi bình thản nói: "Ta còn tưởng cô sẽ không đến."
Thẩm Chi Ca ngồi xuống đối diện, ánh mắt vẫn giữ vẻ cảnh giác. "Nếu các hạ muốn hại ta thì đã không cần mất công hẹn ra đây."
Tiêu Dạ khẽ cười. "Đúng là càng ngày càng thông minh."
Hắn đẩy chén trà về phía nàng rồi tiếp tục: "Hôm nay ta muốn đưa cô gặp một người."
"Ai?"
"Người có thể giúp cô sau này."
Thẩm Chi Ca nhìn thẳng vào mắt hắn. "Vì sao các hạ lại giúp ta?"
Đây là câu hỏi nàng đã giữ trong lòng từ rất lâu.
Tiêu Dạ im lặng vài nhịp, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.
"Nếu ta nói... vì cô giống một người ta từng quen, cô tin không?"
Thẩm Chi Ca lắc đầu. "Không tin."
Tiêu Dạ bật cười. "Vậy thì cứ coi như ta thích xen vào việc của người khác."
Hai người rời khỏi tửu lâu, men theo một con hẻm nhỏ phía sau chợ đêm.
Càng đi, người qua lại càng ít, cuối cùng dừng trước một tiểu viện cũ kỹ, bên ngoài treo tấm biển gỗ đã bạc màu.
Tiêu Dạ gõ cửa ba tiếng, ngắn hai dài một ngắn.
Cánh cửa nhanh chóng mở ra.
Một lão nhân tóc bạc nhìn thấy Tiêu Dạ lập tức cúi đầu thật thấp.
"Chủ..." Chưa kịp nói hết câu, Tiêu Dạ đã khẽ đưa tay ngăn lại.
Lão nhân lập tức hiểu ý, đổi giọng: "Công tử, mời vào."
Thẩm Chi Ca lặng lẽ quan sát tất cả.
Chỉ một động tác nhỏ ấy cũng đủ chứng minh lão nhân này vô cùng kính sợ Tiêu Dạ.
Bước vào trong, nàng mới phát hiện tiểu viện bên ngoài cũ kỹ nhưng bên trong lại được bố trí cực kỳ tinh tế.
Hơn mười người mặc hắc y đang im lặng đứng hai bên, khi nhìn thấy Tiêu Dạ đều đồng loạt cúi đầu hành lễ.
Không ai nói một lời, động tác lại chỉnh tề như được luyện tập hàng nghìn lần.
Tiêu Dạ dẫn nàng đến chính sảnh rồi mới quay người nhìn mọi người.
Giọng nói của hắn vẫn bình thản như thường ngày, nhưng lại mang theo uy nghiêm khiến cả căn phòng lặng như tờ.
"Từ hôm nay, Thẩm cô nương là khách của ta. Người nào dám bất kính với nàng... xử theo môn quy."
Hơn mười người đồng thanh đáp: "Tuân lệnh."
Âm thanh trầm thấp vang vọng trong chính sảnh khiến Thẩm Chi Ca hơi sững người.
Đây là lần đầu tiên nàng tận mắt nhìn thấy thế lực đứng sau Tiêu Dạ.
Không cần phô trương, không cần danh tiếng, nhưng chỉ một câu nói của hắn cũng đủ khiến tất cả tuyệt đối phục tùng.
Nàng chợt nhớ đến hình chim ưng trên đồng tiền, trên mảnh giấy và cả chiếc thuyền ở bến Đông Hà.
Chẳng lẽ... đây chính là Dạ Minh?
Như đọc được suy nghĩ của nàng, Tiêu Dạ khẽ nâng chén trà, bình thản nói: "Cô từng muốn biết ta là ai."
Hắn nhìn thẳng vào mắt Thẩm Chi Ca, lần đầu tiên không hề che giấu. "Bây giờ... cô đã có câu trả lời rồi."
Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Chi Ca bỗng hiểu vì sao ngay từ lần đầu gặp mặt, người đàn ông này luôn toát ra khí chất mà những công tử thế gia trong kinh thành không ai có được.
Bởi hắn chưa từng sống trong sự bảo bọc của quyền quý.
Hắn chính là người tạo ra quyền lực của riêng mình.
Và cũng từ đêm nay, nàng biết mình đã thật sự bước chân vào một thế giới hoàn toàn khác với những gì kiếp trước từng biết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)