Ba ngày sau yến tiệc đầu xuân, cuộc sống trong Thẩm phủ dần trở lại bình lặng.
Vụ mất năm vạn lượng bạc không còn ai nhắc đến, Đại Lý Tự cũng không phái người đến phủ thêm lần nào.
Ngay cả Thái tử cũng không sai người đưa lễ vật nữa.
Bề ngoài, mọi chuyện dường như đã khép lại. Nhưng Thẩm Chi Ca biết rõ, sự yên tĩnh này chỉ là khoảng lặng trước cơn bão.
Nàng dành phần lớn thời gian ở thư phòng, đọc những cuốn địa chí và du ký mà kiếp trước mình chưa từng để tâm.
Nếu đã có cơ hội làm lại, nàng không thể chỉ dựa vào ký ức của kiếp trước.
Có quá nhiều chuyện đã thay đổi.
Hôm ấy, sau giờ Ngọ, Thẩm Chi Viễn hí hửng chạy vào Thanh Lan viện.
Cậu bé mới mười hai tuổi, vẫn còn giữ nét hồn nhiên của thiếu niên. "Tỷ tỷ, phụ thân bảo ngày mai đưa đệ đến võ trường của phủ Quốc công xem tỷ võ. Tỷ đi cùng đệ nhé."
Thẩm Chi Ca nhìn gương mặt non nớt của đệ đệ, trong lòng bất giác mềm lại.
Kiếp trước, Chi Viễn chưa từng có cơ hội lớn lên.
Đứa trẻ luôn bám theo nàng ấy cuối cùng lại chết dưới lưỡi đao của cấm quân vì mang tội danh phản nghịch.
Nghĩ đến đó, nàng đưa tay xoa đầu cậu, mỉm cười. "Được, tỷ đi cùng."
Thẩm Chi Viễn lập tức reo lên, kéo tay nàng kể đủ thứ chuyện về những công tử giỏi võ trong kinh thành rồi mới vui vẻ chạy đi.
Sáng hôm sau, xe ngựa của Thẩm phủ dừng trước võ trường phía tây kinh thành.
Hôm nay là ngày các thế gia đưa con cháu đến giao lưu võ nghệ nên vô cùng náo nhiệt.
Tiếng binh khí va chạm, tiếng hò reo vang khắp thao trường.
Thẩm Tĩnh Viễn được vài vị đại thần mời sang trò chuyện nên chỉ dặn Thẩm Chi Ca trông nom đệ đệ rồi rời đi.
Thẩm Chi Viễn vừa nhìn thấy những thiếu niên đang tỷ thí đã không giấu nổi sự háo hức, nhanh chóng chạy về phía khán đài.
Thẩm Chi Ca theo sau, ánh mắt vô thức quan sát xung quanh.
Đột nhiên, nàng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Tiêu Dạ.
Hắn mặc bộ võ phục màu đen đơn giản, đứng giữa đám người nhưng khí chất lại khiến ai đi ngang cũng vô thức tránh sang một bên.
Điều lạ là hôm nay hắn không đeo kiếm.
Tiêu Dạ cũng nhìn thấy nàng.
Hắn chỉ khẽ gật đầu xem như chào hỏi rồi tiếp tục dõi mắt về phía thao trường.
Thẩm Chi Ca bước đến, thấp giọng hỏi: "Các hạ cũng thích xem tỷ võ?"
Tiêu Dạ khẽ cười.
"Ta đến lấy một món đồ."
"Món đồ?"
Hắn không trả lời.
Đúng lúc ấy, giữa thao trường vang lên tiếng reo hò.
Hai thiếu niên vừa kết thúc trận đấu, người thắng nhận được một tràng pháo tay vang dội. Người chủ trì bước lên cười lớn: "Tiếp theo là màn biểu diễn kiếm pháp của các giáo đầu."
Kiếp trước nàng không hiểu võ công, nhưng sau nhiều năm sống trong hậu cung, nàng cũng nhìn ra được vài phần cao thấp.
Đúng lúc các giáo đầu bắt đầu biểu diễn, một tiếng "rầm" bất ngờ vang lên từ phía hồ nước cạnh thao trường.
Một thanh niên đang cưỡi ngựa không biết vì sao bị hất văng xuống hồ.
Tiếng kêu cứu lập tức nổi lên.
Mấy thị vệ định lao xuống thì Tiêu Dạ đã cất bước.
Không nhanh.
Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, hắn đã xuất hiện bên bờ hồ.
Không ai nhìn rõ hắn làm gì.
Chỉ thấy mặt nước vốn đang cuộn sóng bỗng lặng đi trong khoảnh khắc.
Ngay sau đó, Tiêu Dạ đưa tay xuống nước.
Khi rút lên...
Trong tay hắn không phải người.
Mà là một thanh kiếm.
Thanh kiếm dài gần bốn thước, toàn thân phủ đầy rong rêu như đã nằm dưới đáy hồ rất nhiều năm.
Mọi người đều ngây người.
Ngay cả vị Quốc công đang ngồi trên đài cao cũng đứng bật dậy.
"Đó..."
"...là Thanh Uyên kiếm?"
Một lão tướng tóc bạc bước nhanh đến, ánh mắt run lên vì xúc động.
"Ba mươi năm trước, thanh kiếm này theo tiên Quốc công rơi xuống hồ trong một lần diễn võ. Bao nhiêu người lặn tìm cũng không thấy."
"Không ngờ..."
"Hôm nay lại xuất hiện."
Tiêu Dạ bình thản phủi lớp rong trên thân kiếm rồi đưa trả cho lão tướng.
"Kiếm vốn ở đây."
"Chỉ là..."
"Không ai tìm đúng chỗ."
Nói xong, hắn quay người định rời đi.
Lão tướng lập tức gọi với theo.
"Công tử xin dừng bước."
"Thanh kiếm này là vật gia truyền của phủ Quốc công."
"Hôm nay công tử giúp tìm lại được."
"Lão phu nhất định phải trọng tạ."
Tiêu Dạ chỉ khẽ lắc đầu.
"Không cần."
"Một thanh kiếm..."
"...nên trở về với chủ nhân của nó."
Nói xong, hắn tiếp tục bước đi.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt hắn chưa từng nhìn vị Quốc công lấy một lần.
Thẩm Chi Ca lặng lẽ dõi theo bóng lưng ấy.
Không hiểu vì sao, nàng cảm thấy...
Tiêu Dạ dường như không phải vô tình tìm được thanh kiếm.
Mà giống như...
Hắn biết chính xác nó nằm ở đâu.
Khi nàng còn đang suy nghĩ, Tiêu Dạ bỗng đi ngang qua bên cạnh.
Không nhìn nàng.
Chỉ rất khẽ nói một câu.
"Muốn biết một người."
"Đừng nhìn lúc hắn đứng trên đỉnh cao."
"Hãy nhìn..."
"...thứ hắn làm khi không ai để ý."
Thẩm Chi Ca còn chưa kịp hiểu hết ý nghĩa câu nói ấy thì hắn đã hòa vào dòng người.
Nàng quay đầu nhìn về phía khán đài.
Ở đó, Thái tử Tiêu Cảnh Thừa đang mỉm cười chúc mừng phủ Quốc công tìm lại bảo kiếm.
Tiếng khen ngợi vang lên khắp nơi.
Nhưng không một ai nhận ra.
Người vừa lặng lẽ rời đi, không nhận một lời cảm tạ nào...
Mới chính là người tìm lại thanh kiếm ấy.
Thẩm Chi Ca bỗng cúi đầu mỉm cười.
Có lẽ...
Đây mới là con người thật của Tiêu Dạ.
Không cần người khác biết.
Không cần người khác nhớ.
Chỉ làm điều mình muốn làm, rồi lặng lẽ rời đi.
Mà chính sự lặng lẽ ấy...
Lại khiến nàng vô thức muốn hiểu hắn nhiều hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)