Thẩm Chi Ca đưa mắt nhìn khắp chính sảnh.
Những người mặc hắc y đã lặng lẽ lui ra từ lúc nào, chỉ còn lại nàng và Tiêu Dạ đối diện nhau dưới ánh đèn vàng nhạt.
Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước trà sôi khe khẽ.
Nàng từng đoán thân phận của hắn không đơn giản, nhưng cũng chưa từng nghĩ sau lưng người đàn ông này lại là cả một thế lực bí mật.
Điều khiến nàng kinh ngạc hơn là hắn không hề che giấu.
Với thân phận như vậy, nếu bị triều đình biết được, e rằng sẽ lập tức bị liệt vào hàng đối tượng cần đề phòng.
Tiêu Dạ nhấp một ngụm trà rồi bình thản hỏi: "Có thất vọng không?"
Thẩm Chi Ca ngước mắt. "Vì sao phải thất vọng?"
"Ta không phải người trong triều, cũng chẳng phải quân tử chỉ biết đọc sách."
Nàng khẽ lắc đầu. "Người tốt hay xấu chưa bao giờ được quyết định bởi thân phận."
Tiêu Dạ nhìn nàng thêm vài giây, khóe môi nhếch lên một nụ cười rất nhẹ. "Câu trả lời này... còn thú vị hơn ta nghĩ."
Hắn đứng dậy, chậm rãi bước đến trước giá sách ở cuối phòng rồi lấy xuống một hộp gỗ nhỏ.
Mở nắp hộp, bên trong là hàng chục mảnh thẻ tre được sắp xếp ngay ngắn, trên mỗi mảnh đều ghi tên của một người.
Hắn cầm một thẻ tre lên, đầu ngón tay khẽ xoay. "Muốn bảo vệ một người, trước tiên phải biết ai muốn hại người đó."
Thẩm Chi Ca chăm chú nhìn những cái tên trong hộp, trong lòng không khỏi chấn động.
Thế lực này còn đáng sợ hơn nàng tưởng. Họ không nắm binh quyền, nhưng lại nắm thứ còn nguy hiểm hơn — tin tức.
"Vì sao lại cho ta xem những thứ này?" Nàng cuối cùng cũng hỏi điều mình băn khoăn nhất.
Tiêu Dạ không trả lời ngay mà đặt thẻ tre xuống, ánh mắt bình thản dừng trên khuôn mặt nàng.
"Bởi vì ta muốn hợp tác với cô."
Thẩm Chi Ca hơi nhíu mày. "Ta chỉ là nữ tử trong khuê phòng, có gì đáng để các hạ hợp tác?"
"Cô biết rất nhiều chuyện mà người khác không biết."
Câu nói ấy khiến trái tim nàng khẽ chấn động.
Trong khoảnh khắc, nàng tưởng như bí mật trọng sinh đã bị hắn nhìn thấu.
Nhưng Tiêu Dạ chỉ tiếp tục: "Khả năng quan sát của cô rất tốt, còn biết nhìn người.
Chỉ bằng vài lần gặp mặt, cô đã nhận ra cây trâm có vấn đề, phát hiện những điều bất thường ở Đông Hà và cũng không bị vẻ ngoài của Thái tử đánh lừa.
Người như vậy, nếu chỉ quanh quẩn trong hậu viện thì quá đáng tiếc."
Thẩm Chi Ca khẽ buông lỏng bàn tay đang siết chặt trong tay áo.
Hóa ra hắn không biết chuyện trọng sinh.
Ít nhất là lúc này.
Nàng trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Các hạ muốn ta làm gì?"
Tiêu Dạ chậm rãi đáp: "Khi cần, ta sẽ hỏi cô vài chuyện.
Đổi lại, Dạ Minh sẽ giúp cô bảo vệ những người cô muốn bảo vệ."
Hắn dừng một chút rồi nói tiếp: "Bao gồm cả Thẩm gia."
Câu nói ấy đánh trúng nơi mềm yếu nhất trong lòng Thẩm Chi Ca.
Từ khi sống lại đến nay, điều nàng lo lắng nhất vẫn là kết cục của phụ thân, mẫu thân và đệ đệ.
Một mình nàng có thể thay đổi rất nhiều việc, nhưng không thể lúc nào cũng đi trước tất cả mọi người.
Nếu thật sự có thêm sự trợ giúp của Dạ Minh... con đường phía trước sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Thế nhưng nàng cũng hiểu, trên đời này chưa từng có sự giúp đỡ vô điều kiện.
Nàng nhìn Tiêu Dạ thật lâu rồi khẽ cười. "Các hạ nói là hợp tác, nhưng ta vẫn thấy mình đang là người có lợi hơn."
Tiêu Dạ chống tay lên thành ghế, ánh mắt mang theo vài phần nghiền ngẫm.
"Vậy cô định trả thêm điều gì?" Thẩm Chi Ca không né tránh ánh nhìn ấy.
"Nếu một ngày nào đó các hạ gặp chuyện cần ta, chỉ cần không trái với lương tâm và đạo nghĩa, ta sẽ giúp hết sức."
Trong chính sảnh bỗng rơi vào yên lặng.
Tiêu Dạ nhìn nàng rất lâu, như muốn xác nhận lời hứa ấy là thật hay chỉ là khách sáo.
Cuối cùng, hắn đưa bàn tay phải ra trước mặt nàng.
"Một lời đã định?" Thẩm Chi Ca thoáng do dự, rồi cũng chậm rãi đưa tay mình đặt lên tay hắn.
Bàn tay Tiêu Dạ rộng và ấm hơn nàng tưởng. Hai bàn tay chỉ chạm nhau trong chớp mắt rồi nhanh chóng tách ra, nhưng chính khoảnh khắc ngắn ngủi ấy lại khiến cả hai đều hơi khựng lại.
Tiêu Dạ là người thu tay trước, bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chỉ có Bạch Uyên đứng ngoài cửa sổ vô tình nhìn thấy cảnh ấy thì trợn tròn mắt.
Theo chủ tử nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên hắn thấy Tiêu Dạ chủ động chạm vào một cô nương.
Hắn còn đang ngẩn người thì phía sau bỗng có người vỗ vai.
Lão nhân tóc bạc vừa rồi thấp giọng cười: "Đừng nhìn nữa. Cẩn thận chủ tử phát hiện."
Bạch Uyên nuốt nước bọt. "Lão Hàn... ngài nói xem... có phải chủ tử..."
Lão nhân vuốt chòm râu bạc, mỉm cười đầy ẩn ý. "Có những chuyện, người ngoài nhìn còn rõ hơn chính người trong cuộc."
Hai người nhìn vào căn phòng sáng đèn rồi lặng lẽ lui xuống, để lại khoảng không yên tĩnh cho hai người bên trong.
Khi Thẩm Chi Ca rời khỏi tiểu viện, trăng đã lên rất cao.
Tiêu Dạ đưa nàng ra tận cổng nhưng không đi tiếp.
Trước lúc chia tay, hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc chuông bạc nhỏ, chỉ lớn bằng đầu ngón tay cái.
Chiếc chuông không có lưỡi, bên ngoài khắc hình chim ưng đang tung cánh.
Hắn đặt nó vào tay nàng rồi nói: "Mang theo bên người. Khi nào thật sự gặp nguy hiểm, hãy bóp vỡ viên ngọc ở giữa."
Thẩm Chi Ca cúi xuống nhìn chiếc chuông, phát hiện bên trong quả thật có một viên ngọc đen nhỏ bằng hạt đậu.
Nàng ngẩng đầu định hỏi thì Tiêu Dạ đã mỉm cười: "Đừng thử."
"Vì sao?"
"Vì chỉ cần nó vỡ..." Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng vô cùng chắc chắn. "...người của Dạ Minh sẽ tìm thấy cô trước bất kỳ ai khác."
Gió đêm khẽ thổi qua con hẻm vắng. Thẩm Chi Ca siết nhẹ chiếc chuông bạc trong lòng bàn tay, lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, nàng có cảm giác mình không còn phải một mình chống chọi với số mệnh nữa.
Nhưng nàng không hề biết rằng, ở một nơi khác trong kinh thành, đã có một đôi mắt lặng lẽ dõi theo cỗ xe ngựa của Thẩm phủ từ lúc rời khỏi con hẻm.
Và người đó... chính là Tiêu Cảnh Thừa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)