Sáng hôm sau, cả Thẩm phủ đều biết tin Thái tử đích thân đến phủ vào đêm qua.
Tin tức lan truyền rất nhanh, chưa đến giữa buổi sáng đã có vài vị phu nhân thân quen lấy cớ đến thăm Lâm Uyển Thanh, nhưng thực chất đều muốn dò hỏi xem Thái tử đến vì việc công hay việc riêng.
Trong mắt mọi người, một vị Thái tử tương lai kế vị thiên hạ nếu chủ động bước chân vào phủ của một đại thần, bất kể vì lý do gì cũng đủ khiến người khác phải suy đoán.
Lâm Uyển Thanh chỉ mỉm cười đáp rằng Thái tử đến xin thư pháp của Thẩm Tĩnh Viễn, ngoài ra không nhắc thêm nửa lời.
Bà vốn không thích chuyện thị phi, nhưng ánh mắt vui mừng thỉnh thoảng vẫn vô thức nhìn về phía con gái.
Bà không nói, nhưng trong lòng đã bắt đầu nghĩ đến một khả năng mà bất kỳ người mẹ nào trong kinh thành cũng sẽ cảm thấy vinh hạnh.
Thẩm Chi Ca hiểu rất rõ tâm tư của mẫu thân nên chỉ im lặng.
Sau bữa sáng, nàng lấy cớ đến thư phòng tìm sách rồi lặng lẽ tránh khỏi những cuộc trò chuyện không cần thiết. Vừa bước vào sân sau, nàng đã nhìn thấy phụ thân đang đứng dưới gốc tùng già, trên tay cầm một bức thư.
Thẩm Tĩnh Viễn gọi nàng lại, vẻ mặt nghiêm túc hơn thường ngày. "Chi Ca, từ hôm nay nếu không có việc cần thiết thì hạn chế ra ngoài một mình."
Nàng hơi ngạc nhiên. "Đã xảy ra chuyện gì sao, phụ thân?"
Thẩm Tĩnh Viễn đưa bức thư trong tay cho nàng.
Đó là công văn của Đại Lý Tự, thông báo vụ án kho bạc tạm thời chưa có thêm manh mối, nhưng lại phát hiện một vài thế lực lạ đang âm thầm xuất hiện trong kinh thành.
Ông khẽ thở dài. "Ta luôn có cảm giác gần đây kinh thành không được yên ổn.
Con cũng nên cẩn thận." Thẩm Chi Ca gấp lá thư lại, trong lòng hiểu rằng những cơn sóng ngầm đã bắt đầu nổi lên sớm hơn kiếp trước.
Đúng lúc ấy, ngoài cổng phủ vang lên tiếng thông báo của quản gia.
"Thái tử điện hạ sai người đưa lễ đến!"
Chỉ trong chốc lát, hơn mười chiếc hòm gỗ sơn đỏ đã được khiêng vào sân.
Người dẫn đầu là một nội thị trẻ tuổi, cúi người hành lễ rồi mỉm cười nói: "Điện hạ nói hôm qua đến phủ quá vội, chưa chuẩn bị lễ gặp mặt, nay đặc biệt sai nô tài mang chút quà mọn biếu Thẩm đại nhân và Thẩm phu nhân."
Thẩm Tĩnh Viễn lập tức khách sáo từ chối vài câu, nhưng đối phương chỉ cười, nói đây là ý của Thái tử, không thể mang về.
Sau khi nội thị rời đi, quản gia mở từng chiếc hòm ra kiểm tra.
Bên trong đều là những món đồ quý như nghiên mực, trà ngon, tranh cổ và vài loại dược liệu hiếm.
Thoạt nhìn chẳng có gì bất thường, tất cả đều là quà tặng dành cho chủ nhân Thẩm phủ.
Cho đến khi chiếc hòm cuối cùng được mở ra.
Bên trong chỉ có một chậu lan trắng.
Loài lan này cực kỳ hiếm, cánh hoa trắng như tuyết, hương thơm thanh nhã, ở Đại Cảnh chỉ có vài chậu được trồng trong hoàng cung.
Quản gia cười nói: "Điện hạ thật tinh tế. Chắc biết tiểu thư thích trồng lan nên mới đặc biệt chuẩn bị."
Lâm Uyển Thanh cũng gật đầu tán thưởng.
Chỉ có Thẩm Chi Ca lặng người.
Nàng nhận ra chậu lan ấy.
Kiếp trước, sau khi được ban hôn với Thái tử, hắn cũng từng tặng nàng một chậu lan giống hệt, nói rằng loài hoa này thanh cao như tính cách của nàng.
Khi ấy nàng vô cùng cảm động.
Thậm chí còn tự tay chăm sóc nó suốt nhiều năm.
Bây giờ nhìn lại...
Khóe môi nàng chỉ còn một nụ cười nhàn nhạt.
Đối với Tiêu Cảnh Thừa, bất kể là kiếp trước hay kiếp này, mọi sự dịu dàng đều chỉ là một phần của thủ đoạn thu phục lòng người.
Buổi chiều, Thẩm Chi Ca mang chậu lan về Thanh Lan viện.
Xuân Đào vui vẻ tìm vị trí đẹp nhất đặt trước cửa sổ, còn cẩn thận tưới thêm ít nước.
"Tiểu thư, chậu lan này đẹp thật. Nghe nói cả kinh thành cũng không có mấy chậu."
Thẩm Chi Ca ngồi trước bàn sách, nhẹ nhàng lật từng trang sách nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng dừng trên chậu lan.
Nàng nhớ rất rõ, loài lan này không chỉ quý hiếm mà còn cực kỳ khó sống.
Muốn nuôi được phải thay đất mỗi tháng, tưới đúng loại nước suối và tuyệt đối không được đặt nơi quá nhiều nắng.
Thẩm Chi Ca ngẩng đầu nhìn ra thì chỉ thấy một cành cây lay động theo gió.
Xuân Đào cũng chạy ra xem nhưng không phát hiện điều gì.
"Chắc là mèo hoang thôi, tiểu thư."
Thẩm Chi Ca không đáp.
Nàng đứng dậy bước đến bên cửa sổ.
Trên bậu cửa có thêm một chiếc lá phong đỏ, hoàn toàn không thuộc về khu vườn trong phủ.
Dưới chiếc lá là một mảnh giấy nhỏ được gấp rất gọn.
Nàng mở ra.
Chỉ có đúng một câu.
"Đừng tưới nước cho chậu lan."
Không ký tên.
Nhưng nét chữ ấy...
Nàng đã quá quen thuộc.
Thẩm Chi Ca khẽ bật cười.
"Tiêu Dạ..."
Xuân Đào ngạc nhiên quay đầu.
"Tiểu thư vừa gọi ai vậy?"
Thẩm Chi Ca nhanh chóng gấp mảnh giấy lại, lắc đầu.
"Không có gì."
Nàng bước đến trước chậu lan, cúi xuống quan sát thật kỹ.
Bề ngoài, cây lan hoàn toàn bình thường.
Lá xanh.
Rễ khỏe.
Không hề có dấu hiệu bị động tay.
Nhưng nàng tin Tiêu Dạ sẽ không vô duyên vô cớ nhắc nhở.
Người đàn ông ấy...
Từ trước đến nay chưa từng nói một câu nào là thừa.
Ở cách Thẩm phủ không xa, trên mái của một tửu lâu, Tiêu Dạ lặng lẽ thu hồi ánh mắt.
Bạch Uyên đứng bên cạnh không nhịn được hỏi: "Chủ tử, thuộc hạ đã kiểm tra rồi. Chậu lan không có độc, cũng không có cơ quan. Vì sao ngài vẫn nhắc Thẩm cô nương?"
Tiêu Dạ bình thản đáp: "Chính vì nó không có gì."
Bạch Uyên càng khó hiểu.
Tiêu Dạ nhìn về phía hoàng cung xa xa, giọng nói rất khẽ.
"Một món quà khiến người nhận dần hình thành thói quen chăm sóc mỗi ngày..."
"...mới là món quà đáng sợ nhất."
Khóe mắt hắn hơi hạ xuống.
Tiêu Cảnh Thừa hiểu cách khiến một người từng chút một đặt tình cảm vào những điều nhỏ bé.
Chỉ tiếc...
Lần này.
Người hắn muốn chinh phục.
Không còn là Thẩm Chi Ca của kiếp trước nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)