Trì Thư Nhan nhìn bộ dáng vô cùng vui mừng của Trì Quế Hoa, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết canh ba ba mà bà ta hầm chắc chắn là sẽ đi vào trong bụng hai đứa con trai của bà ta.
Sau khi Trì Lăng Diễm dặn dò tất cả với Trì Quế Hoa xong liền vội vàng rời đi.
"Mày trở về phòng cho tao, đừng có tùy tiện chạy loạn, đừng có ý đồ xấu gì cho tao, nếu không tao nhất định sẽ đánh gãy chân mày." Trì Lăng Diễm vừa rời đi thì khuôn mặt tươi cười của Trì Quế Hoa đã biến mặt, liền trầm mặt ra lệnh Trì Thư Nhan.
"Ôi, Quế Hoa, bà đừng nói chuyện với con bé như vậy, sẽ làm con bé sợ." Cao Hàn nói: "Nhan Nhan, cô của cháu cũng là vì tốt cho cháu, mấy ngày nay cũng rất lo lắng cho cháu nên cháu mau trở về phòng nhé và cũng đừng chạy loạn nữa."
Trì Thư Nhan nhìn thoáng qua Trì Quế Hoa cùng Cao Hàn một cái mà không nói gì, cô chỉ xoay người đi lên lầu. Ở chỗ rẽ còn cố ý dừng lại một chút.
"Đứa nhỏ này cả ngày im lặng không nói gì, đúng là đồ xui xẻo. Mấy ngày này, bà đừng biểu lộ gì không đúng trước mặt em tư của bà, thái độ thì cố gắng tốt một chút, chờ cậu ta đi rồi, còn không phải là do bà quyết định hay sao. Đúng rồi, đề nghị chuyển đến nhà bọn họ ở, em tư của bà đã đồng ý chưa?"
Trì Thư Nhan trở về phòng, nhìn thấy căn phòng dán giấy dán tường màu xanh biển còn có chút hoảng hốt.
Tất cả đồ đạc ở trong phòng này đều là do cô tự tay tỉ mỉ bố trí, tất cả đều dựa theo sở thích của cô, hôm qua gặp đủ loại chuyện giống như là một cơn ác mộng.
Nhưng cô biết tất cả mọi chuyện thật sự đã từng xảy ra, càng hiểu rõ mình đã sớm không còn là cái người tên Trì Thư Nhan đơn thuần nhát gan kia nữa, mà là biến thành thiên sư độc ác khiến người đi trên đường vừa kiêng kỵ vừa kính sợ, lại còn tâm ngoan thủ lạt*.
*Lòng dạ độc ác, ra tay tàn nhẫn.
Cô ngồi xuống trước bàn sách, cầm lấy một quyển sổ ghi chép có ổ khoá mã số ở trên bàn, cô đã sớm quên mật mã của cuốn sổ giấu ở đâu.
Nhưng cô vẫn nhẹ nhàng cong môi nở nụ cười, ngón trỏ và ngón giữa đồng thời đặt cùng một chỗ, các ngón tay khác thu lại, tiện tay vẽ một dấu ấn trên đó.
Răng rắc một tiếng, sổ ghi chép vang lên một tiếng báo hiệu ổ khóa mã số đã được mở.
Cô dùng bút máy viết xuống hai mốc thời gian, ngày 8 tháng 8 năm 20xx và ngày 10 tháng 9 năm 20xx, mốc thời gian trước là ngày hôm nay, mà mốc sau, nét bút cuối cùng của Trì Thư Nhan gần như xé rách tờ giấy, đâm xuyên qua tờ giấy.
Cô tiện tay xé tờ giấy ra cầm trên tay, tờ giấy trong tay không biết làm thế nào mà làm được, đột nhiên bùng một cái bốc cháy, mắt thấy sắp đốt tới ngón tay trắng nõn của Trì Thư Nhan, thì ngọn lửa màu đỏ rực muốn lan tràn tới đầu ngón tay cô, liền phụt một tiếng bị dập tắt, chỉ còn lại một làn tàn khói nhẹ nhàng lượn lờ mới chứng minh ngọn lửa vừa rồi không đốt mà tự bốc cháy thật sự tồn tại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


