Cô tỉnh lại liền phát hiện, tuy rằng bây giờ hơn phân nửa công lực của mình đã không còn, thế nhưng còn còn lại một hai phần.
Trì Thư Nhan vĩnh viễn cũng sẽ không bao giờ quên ngày 10 tháng 9 năm 20xx này, chính là khởi đầu khiến gia đình cô tan cửa nát nhà.
Cô đột nhiên nhớ tới một chuyện, kiếp trước khi còn bé có một vị cao nhân đắc đạo từng nói tướng mạo của cô vô cùng tốt, là một người phúc trạch thâm hậu, đại phú đại quý, gia đình mỹ mãn, mệnh cách giúp mọi việc thuận lợi trôi chảy, vận thế chỉ có thể càng ngày càng tốt.
Nhưng theo thời gian lớn lên, cô càng ngày càng không để cái này ở trong lòng, bởi vì nếu như vận thế của cô thật sự tốt, làm sao có thể sống không được như ý như vậy, chỉ cảm thấy vị cao nhân đắc đạo kia là một kẻ lừa đảo.
Phùng Nghiên Lệ lại chủ động kết bạn với cô, Trì Thư Nhan lúc đó đương nhiên là thụ sủng nhược kinh, hận không thể đem tất cả những thứ quý giá của mình chia sẻ với cô ta, cũng như lần này ngã xuống hồ chứa thiếu chút nữa mất mạng cũng không thoát khỏi quan hệ với Phùng Nghiên Lệ.
Trì Thư Nhan quá hiểu mình của kiếp trước, cô là một người tính cách lạnh nhạt không thích náo nhiệt, bởi vì Phùng Nghiên Lệ giật dây nên mới đi theo.
Kiếp trước mình thật sự ngu xuẩn, Phùng Nghiên Lệ nếu thật sự coi cô là bạn, xảy ra loại chuyện này, sao lại chưa từng đến bệnh viện thăm cô, ngược lại cô ta còn tránh cô không kịp.
Không chỉ vậy, một tháng lẻ ba ngày sau, cũng chính là ngày 10 tháng 9 năm 20xx, Phùng Nghiên Lệ đã mời rất nhiều bạn học cùng lớp tới nhà làm khách.
Nói là làm khách, chi bằng nói là tìm kiếm dê béo chờ làm thịt.
Cha của Phùng Nghiên Lệ là một nhà giàu mới nổi, khi còn bé nghèo khổ, đến tuổi trung niên phát đạt, có mấy đồng tiền nhỏ.
Ông ta cảm thấy vận thế của mình không tốt, mời một vị thuật sĩ tu luyện bàng môn tà đạo tới cửa, vị thuật sĩ này nói với ông ta một phương pháp âm độc nghịch thiên cải mệnh, cũng chính là mượn vận.
Mượn vận có hai loại, một loại là lấy vật thay hình, một loại là lấy người đại hình, ‘dùng vật thay hình’ là phương pháp được sử dụng tương đối phổ biến, là mượn ngọc bội, đồ dùng hay những vât tương tự, thuộc về loại chính quy, nên uy lực nhỏ hơn, thời gian hiệu lực chỉ có thể duy trì từ một đến ba năm.
Loại sau là cướp lấy vận khí của người khác, thuộc về loại thương thiên hại lý, có uy lực lớn hơn rất nhiều, chỉ cần người này còn sống, là có thể mượn cả một đời.
Trì Thư Nhan chính là một kẻ xui xẻo bị người ta mượn vận, hiện tại cô nhớ tới lúc ấy chỉ cảm thấy mình ngu xuẩn đến cực điểm, có chút không thể tưởng tượng nổi, sao lại không nhìn ra Phùng Nghiên Lệ có điểm không thích hợp.
Sau ngày đó cô ta đối với Trì Thư Nhan phải gọi là một người nhiệt tình như lửa, đáng tiếc là lúc đó người được lấy lòng là Trì Thư Nhan không những không phát hiện ra nguy hiểm đang đến gần, ngược lại cô còn vô cùng nhiệt tình đưa tới cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


