Trì Thư Nhan nhìn bộ dạng bây giờ của ba mình, chỉ cảm thấy vừa buồn cười vừa đáng yêu, trước kia sao lại cảm thấy đáng sợ vậy chứ.
Cho dù dáng dấp của ba cô cao lớn hơi hung dữ, nhưng trong lòng và trong mắt ông ấy thì luôn tràn đầy yêu thương cô. Ông có thể hung dữ với bất kỳ ai, nhưng sẽ không bao giờ hung dữ với cô.
Buổi chiều, bác sĩ lại kiểm tra một lần nữa, bảo là cơ thể của Trì Thư Nhan đã không có gì đáng ngại, hiện tại có thể xuất viện và về nhà điều dưỡng được rồi.
Trên xe.
"Nhan Nhan, bây giờ ba đưa con đến nhà cô ba trước, ba còn có chút việc phải xử lý." Trì Lăng Diễm dặn dò Trì Thư Nhan: "Cô ba con đã hầm canh gà đảng sâm cho con rồi, khi về nhà phải tẩm bổ thật tốt biết chưa?"
Trì Thư Nhan ngước mắt lên đang muốn từ chối nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cường thế không cho phép cự tuyệt của Trì Lăng Diễm, liền rũ mắt xuống, ủ rũ gật đầu: "Vâng."
Trì Thư Nhan hoàn toàn có thể đoán được chuyện lần này ba phải xử lý nhất định có liên quan tới cô, ông lại lo lắng khi để cô ở nhà một mình sẽ cảm thấy vắng vẻ, cũng sợ không có người chăm sóc.
Nhưng ông không biết đã đưa dê vào miệng cọp, cô ba của cô cũng không phải là một người tốt lành gì.
Chờ đến khi tới nhà Trì Quế Hoa.
Trì Lăng Diễm liền dắt tay con gái tới cảm ơn cả gia đình Trì Quế Hoa vì đã chăm sóc Trì Thư Nhan.
"Cậu tư, cậu tư, cậu có mang quà về cho chúng cháu không?"
Đây là hai đứa con út của Trì Quế Hoa, con trai thứ hai và thứ ba lần lượt là Cao Viễn Dương và Cao Viễn Tân tiến lên, Cao Linh Tuyết cũng nhìn qua nhưng chỉ là hai tay ôm ngực, vẻ sắc có hơi lạnh nhạt và kiêu ngạo.
Trì Lăng Diễm cười tươi rói, vô cùng hào phóng chia ba bao lì xì cho ba đứa nhỏ.
"Nhìn em xem, cho trẻ con bao lì xì làm gì, chúng ta đều là người một nhà mà, chăm sóc Nhan Nhan cũng là chuyện nên làm." Dượng ba Cao Hàn ngoài miệng nói như vậy, nhưng cũng chỉ nói chứ không có thật sự ngăn cản lại.
"Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò này, thật sự là chịu khổ rồi. Cô ba cố ý hầm canh gà đảng sâm cho cháu đây."
Trì Quế Hoa giả vờ đau lòng và muốn nắm tay Trì Thư Nhan dắt đi nhưng lại bị Trì Thư Nhan né tránh, vẻ mặt của Trì Quế Hoa liền cứng ngắc, có hơi tức giận.
Trì Quế Hoa vừa sợ vừa mừng cầm lấy, con ba ba này rất đắt, bình thường bà ta cũng không nỡ bỏ tiền ra mua.
Chắc chắn trong tay em tư bà ta còn có rất nhiều tiền, trong lòng bà ta đang tỉ mỉ tính toán, trên mặt lại nở nụ cười nói: "Em tư, em yên tâm, chị nhất định sẽ bồi bổ cho Nhan Nhan thật tốt."
Ngoài miệng Trì Quế Hoa nói như vậy, trong lòng bà ta lại nghĩ là bồi bổ cho con nhỏ Trì Thư Nhan này thật là quá lãng phí, vừa hay để bồi bổ cho hai đứa con trai của bà ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)