Chiếc xe Jetta màu đỏ chạy thêm vài phút, đi qua một đoạn đường đất gồ ghề, cuối cùng cũng đến nơi.
"Cháu gái, phía trước không đi được nữa rồi. Bác đưa cháu đến đây thôi nhé."
Hứa Thanh Lăng mừng rỡ không thôi, nếu lái xe đến khu nhà ở phía trước thì phải đi bộ ngược lại. Cô vội vàng trả tiền, nhận tiền thừa rồi xuống xe.
Trên công trường ở phía xa có treo những bóng đèn cao áp, tuy không thể chiếu sáng mọi ngóc ngách nhưng vẫn có thể nhìn thấy gạch đá trên công trường đã được dọn dẹp gần hết, nền đất vàng có rất nhiều ụ đất lớn nhỏ, trong góc còn có một chiếc máy xúc đang đậu.
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ nhưng Hứa Thanh Lăng không hề sợ hãi, máu trong người sôi lên sùng sục.
Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Bằng mọi giá, lần này nhất định không thể để Thẩm An Ngô bị tàn tật.
Khi làm việc ở Viễn Tinh kiếp trước, cô đã từng nghe kể về vụ bắt cóc của Thẩm An Ngô.
Vì tranh chấp đất đai của nhà máy lọc dầu, anh đã đắc tội một ông chủ đầu tư có thế lực. Ông ta sai vài tên tội phạm vượt ngục theo dõi anh nhiều ngày liền, cho đến một đêm anh tăng ca đến khuya thì bị bọn chúng bắt cóc ngay tại bãi đậu xe.
Đám tội phạm đánh ngất anh rồi chôn sống trong một ụ đất ở công trường nhà máy lọc dầu. Tuy sau đó anh được cứu sống nhưng hai chân đã bị tàn tật vĩnh viễn.
Hứa Thanh Lăng trèo lên trèo xuống từng ụ đất, không tìm thấy dấu vết của ụ đất mới đào.
Cô đi quanh công trường nhiều vòng cũng không thấy bất kỳ dấu vết chôn người, hơn nữa nhìn kỹ mới thấy hình như công trường này đã ngừng hoạt động một thời gian. Ngoại trừ cô, chắc gần đây chẳng có ma nào bén mảng đến đây.
Cô chắc chắn mình không tìm nhầm chỗ, đúng là nơi này.
Cô nhìn quanh, muốn tìm một chỗ kín đáo để núp thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng lốp xe cán qua sỏi đá truyền đến từ phía sau.
Tiếng động cơ gầm rú vang dội, vang rõ mồn một trong màn đêm yên tĩnh.
Tim Hứa Thanh Lăng khẽ giật thót.
Xung quanh vô cùng im ắng, chỉ có vài tiếng chó sủa vọng lại từ xa. Dưới ánh đèn công trường, Hứa Thanh Lăng trông thấy hai chiếc xe chạy vào.
Tiếng phanh xe chói tai vang lên, ánh đèn pha quét qua ụ đất nơi cô đang nấp, Hứa Thanh Lăng giật mình, vội co người lại.
May mà ánh đèn chỉ lướt qua rồi chiếu vào chiếc máy xúc ở góc công trường. Hứa Thanh Lăng mở to mắt nhìn, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.
Vài người đàn ông bước xuống xe, lia mắt nhìn quanh, có người hỏi: "Khứa nào cầm chìa khóa đó?"
"Tao..."
"Ai biết lái không?"
Một người đàn ông lên tiếng: "Tao biết, trước khi vào tù tao từng làm ở công trường, thấy người ta lái rồi."
"Vậy lát nữa mày lái. Nhanh cái chân lên!"
"Biết rồi."
"..."
Người đàn ông đứng giữa mặc áo ba lỗ màu trắng để lộ hình xăm rồng phượng trên cánh tay, gã móc túi lấy ra một điếu thuốc, mấy người xung quanh nhao nhao châm lửa cho gã trước. Châm xong, mấy người kia mới châm thuốc cho mình.
Chắc gã mặc áo ba lỗ này là tên cầm đầu.
Đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng Thẩm An Ngô đâu... Rốt cuộc mấy tên này có liên quan gì đến Thẩm An Ngô không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
