Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Tôi Nhường Chồng Cho Trà Xanh Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Hứa Thanh Lăng núp sau ụ đất nhìn mấy người kia chằm chằm, chẳng mấy chốc lại có tiếng động truyền tới từ ngoài công trường, một chiếc minivan tám chỗ chạy đến. Mấy tên đàn ông đang hút thuốc đồng loạt nhìn về phía đó.

Tim Hứa Thanh Lăng lại đập thình thịch, cô dán mắt vào chiếc minivan không dám chớp mắt.

Chiếc xe dừng lại trước mặt mấy tên kia, cửa xe mở ra, ba người mặc "đồng phục công an" nhảy xuống.

Công an? Hứa Thanh Lăng nhanh chóng phủ nhận suy nghĩ này, công an làm nhiệm vụ phải đi xe công an chứ. Cô còn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì thấy mấy "công an" kia lôi một người ra khỏi xe.

Đèn pha chiếu vào người đó, áo trắng quần đen, đầu bị trùm kín trong túi vải đen, hai tay bị trói ngược ra sau, lưng vẫn thẳng tắp.

Đầu óc Hứa Thanh Lăng kêu "ong ong", mặt mày tê dại, cô chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra.

Kiếp trước khi làm việc dưới trướng Thẩm An Ngô, mỗi lần gặp nhau cô đều thấy anh ngồi trên xe lăn, dù vậy khí chất toát ra vẫn khiến không một ai dám xem thường anh.

Hứa Thanh Lăng cắn chặt môi, sợ mình sẽ hét lên, không ngờ lại để cô gặp phải chuyện này thật!

Nhưng bây giờ phải làm sao đây? Cô không có điện thoại, không thể báo công an, xông ra ngoài cũng chỉ có nước chết.

Gã mặc áo ba lỗ liếc qua, xác nhận bọn chúng không bắt nhầm người thì ném điếu thuốc đang hút dở xuống đất, vẫy tay ra hiệu. Một tên mặc "đồng phục công an" giơ chân đạp người đàn ông kia xuống hố sâu.

Tiếng "bịch" vang lên, có thứ gì đó rơi xuống hố.

Tim Hứa Thanh Lăng thắt lại, cô quay đầu nhìn, không thấy Thẩm An Ngô đâu!

Sắc mặt cô thoáng chốc trắng bệch.

Công trường chìm trong im lặng, không biết ai đó đã khởi động máy xúc, tiếng động cơ vang lên ầm ầm giữa đêm khuya.

Dù đứng cách khá xa, Hứa Thanh Lăng vẫn cảm nhận được người lái máy xúc là tay mơ, chiếc máy dưới sự điều khiển của gã ta chậm chạp như một con lừa già.

Chiếc máy xúc giơ cần lên, xúc đất từ một ụ đất rồi đổ xuống hố, vì người lái không thành thạo nên mỗi lần chỉ xúc được nửa gầu.

Gã mặc áo ba lỗ trông có vẻ mất kiên nhẫn, gã nghe nói khu tập thể phía sau công trường vẫn còn vài hộ dân chưa chịu di dời, nếu bị phát hiện thì phiền phức.

Gã gằn giọng: "Nhanh lên!"

Hứa Thanh Lăng quay lưng đi, bờ môi run rẩy thầm cầu nguyện: Thẩm An Ngô, chú nhất định phải sống sót đấy!

Trời lại đổ mưa, những hạt mưa rơi lộp độp trên mặt đất, tiếng động cơ ngày càng lớn, rõ ràng tên lái máy xúc đã tăng tốc.

Hứa Thanh Lăng đứng chết lặng ở đó, không biết đã bao lâu, có thể là mười mấy phút, cũng có thể là hơn nửa tiếng.

Cuối cùng công trường cũng yên tĩnh trở lại, cô không quan tâm bọn chúng có quay lại hay không, chạy như bay đến bên hố sâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc