Hứa Thanh Lăng cố gắng xóa bỏ đoạn ký ức này ra khỏi bộ nhớ, mỗi ngày vẫn đi làm ở siêu thị như bình thường nhưng thỉnh thoảng lòng vẫn nhói lên từng cơn. Lúc cô đưa tay sắp xếp hàng hóa, cúi xuống nhặt thùng carton lên, cuối cùng nước mắt cũng không kìm được mà tuôn rơi.
Cô tự nhủ phải cố gắng quên đi vô số lần, rằng duyên phận đời này của mình mỏng manh, duyên bố mẹ nhạt nhòa, duyên vợ chồng ngắn ngủi, duyên con cái cũng vậy.
Nhưng sự uất ức trong lòng vẫn không thể nào tan biến...
Tại sao cô phải chịu tổn thương, chịu sỉ nhục như vậy chứ?
Tại sao họ có thể vờ như không có chuyện gì như thế?
Tại sao... Sau này cô đã hiểu, bởi vì anh ta là cháu trai trưởng của nhà họ Thẩm, bởi vì anh ta là CEO tương lai của Viễn Tinh.
Anh ta chắc chắn rằng cô không thể làm gì được anh ta.
...
Hứa Thanh Lăng vô thức siết chặt hai tay đặt trên đầu gối, nhớ đến giọng nữ trong điện thoại lúc nãy.
Dù giọng nói đó có tan thành tro bụi thì cô cũng nhận ra, là Phó Cần, mẹ chồng cô ở kiếp trước.
Từ trước đến nay, người nắm quyền điều hành tập đoàn Viễn Tinh vẫn luôn là chú của Thẩm Loan, Thẩm An Ngô. Anh lớn hơn Thẩm Loan mười hai tuổi, từ năm hai sáu tuổi đã làm tổng giám đốc của Viễn Tinh.
Đáng lẽ ra Thẩm Loan không có cơ hội tiếp quản vị trí CEO của Viễn Tinh, ngờ đâu Thẩm An Ngô bị bắt cóc rồi không may tàn tật hai chân.
Thẩm An Ngô gặp chuyện, Thẩm Loan được đưa lên thay thế. Phó Cần mong con mình hơn người ta cả đời, cuối cùng đứa con trai này cũng làm bà ta nở mày nở mặt. Anh ta bắt đầu từ bộ phận đầu tư của Viễn Tinh, từng bước khẳng định năng lực, cho đến khi công ty công nghệ do anh ta quản lý phát triển đến mức có thể tách ra và niêm yết trên sàn chứng khoán.
Nhưng nếu Thẩm An Ngô không tàn tật, Thẩm Loan lấy đâu ra cơ hội này?
Ánh mắt lạnh lẽo của Hứa Thanh Lăng dần dần hòa vào màn đêm u tối.
...
Trong xe yên lặng đến đáng sợ, bác tài xế nhìn hàng ghế phía sau qua kính chiếu hậu, cô gái trẻ cứ đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ suốt cả đường đi.
Bên ngoài tối om om có gì mà xem nhỉ? Bác tài hơi khó hiểu, không nhịn được hắng giọng, tiện tay bật radio.
Hứa Thanh Lăng giật mình choàng tỉnh bởi tiếng rè rè của radio. Dù sao cũng là chuyện của hơn chục năm trước, cô phải cố gắng lắm mới nhìn rõ xe đang đi đến đâu.
Biển hiệu của nhà máy lọc dầu vụt qua, xe càng lúc càng xa thành phố, Hứa Thanh Lăng cảm giác tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, có gì đó lóe lên trong đầu.
Cô cắn môi: "Bác tài, cháu không về làng Sồi nữa, bác quay lại nhà máy lọc dầu vừa rồi đi ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






