Ngụy Văn Sơn nói rất khách khí, mấy năm nay làng Sồi ngày càng tốt lên nhưng tổng cộng chưa từng có mấy sinh viên đại học thực sự. Vất vả lắm mới thi đậu một trường đại học danh tiếng, sao có thể không đi học?
Vợ Ngụy Văn Sơn kéo mẹ cô ta vào phòng trò chuyện rất lâu, lúc đi ra thì từ ái vỗ tay cô ta, bảo cô ta đi học cho tốt.
Thẩm Loan nói để trường học ra mặt tổ chức quyên góp, ngọn lửa âm ỉ mấy ngày trong lòng Uyển Nguyệt như bị dội một gáo nước lạnh, những do dự bỗng nhiên trở nên vô nghĩa. Cô ta lập tức quyết định, phải đi đại học Cửu Giang, cô ta cần một tương lai chắc chắn hơn.
Để cô ta nhận nhiều tiền quyên góp của bạn học như vậy, cô ta thà nhận của nhà trưởng làng còn hơn.
Mình nói sai chỗ nào à? Thẩm Loan ngẩn ngơ nhìn bóng lưng của cô ta.
Thân Thuấn đứng dậy, vỗ vai Thẩm Loan, cười ẩn ý: "Anh bạn, trượng nghĩa đấy! Anh hùng cứu mỹ nhân!"
...
"Chẳng trách cậu trắng như vậy!" Tào Tư Thanh nghe Hứa Thanh Lăng nói nghỉ hè phải ở nhà trông tiệm thì xắn tay áo lên cho cô xem: "Cậu nhìn mình này, đen hơn cả tông, ngày nào cũng chạy nhong nhong ngoài đường."
Anh trai Tào Tư Thanh mở một công ty vẽ tranh tường, dẫn theo một nhóm họa sĩ vẽ tranh tường văn hóa cho các đơn vị và công ty, có chút tiếng tăm ở Cửu Giang. Sau khi thi đại học xong, Tào Tư Thanh đi theo anh trai làm phụ tá, cuối tuần còn dạy vẽ ở Cung thiếu nhi.
Tính cách Tào Tư Thanh rất hoạt bát, một khi mở lời thì người khác không chen miệng vào được: "Mấy đơn vị này đều tranh thủ vẽ tranh tường trong dịp hè, anh mình làm không hết việc. Mình cũng bị anh ấy kéo đi làm culi, từ sáng đến tối, một trăm tệ một ngày, mệt chết đi được. Vẫn là dạy vẽ ở Cung thiếu nhi thoải mái, có điều hòa, chỉ ít tiền hơn một chút..."
Hứa Thanh Lăng hỏi thẳng cô ấy: "Tư Thanh, cậu có nghĩ đến việc tự mở một lớp dạy vẽ không?"
Mắt Tào Tư Thanh sáng lên: "Đương nhiên rồi! Mình đã muốn rủ mấy bạn cùng mở lớp từ lâu, chỉ sợ các cậu không có thời gian thôi!"
Công việc dạy vẽ ở Cung thiếu nhi là do giáo viên dạy vẽ trước đây của cô ấy giới thiệu. Giáo viên đó kiêm mấy lớp, không có thời gian nên tìm vài sinh viên đại học dạy thay, Tào Tư Thanh là một trong số đó. So với những sinh viên năm cuối khác, lương của Tào Tư Thanh thấp nhất, một giờ chỉ có hai mươi tệ.
Có lẽ bị sự nhiệt tình của Tào Tư Thanh lây nhiễm, Hứa Thanh Lăng kể với cô ấy chuyện bố mẹ không muốn cho cô vào đại học nữa và dự định tự kiếm tiền học phí của mình. Gia đình Tào Tư Thanh khá giả, từ nhỏ đến lớn chưa từng phải lo lắng về tiền bạc, cô ấy ngược lại rất lạc quan: "Biết đâu lớp học kín học sinh thì sao? Còn hai tháng nữa lận mà, có việc gì thì mình gọi cậu nhé! Công ty anh mình đang tìm họa sĩ khắp nơi, đến lúc đó cậu đi với mình, một trăm tệ một ngày, giai đoạn này vất vả một chút, chắc chắn có thể dành dụm được tiền. Nếu đến lúc đó vẫn chưa đủ thì lại tính tiếp."
Hai người bàn về kế hoạch kiếm tiền trong kỳ nghỉ hè, càng nói càng hào hứng, đám người cách đó không xa bắt đầu ồn ào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)