Hứa Thanh Lăng mười tám tuổi đúng là ngốc thật, hết lần này đến lần khác nhận lấy thứ không thuộc về mình, trong lòng còn tràn đầy vui sướng.
Hẳn Thẩm Loan rất khó chịu, rõ ràng muốn tặng cho Uyển Nguyệt nhưng lại không thể tránh cô.
Cả đời này, điều anh ta vẫn luôn hối hận là không thể cưới được người mình thương, cuối cùng chỉ đành lùi một bước, chọn lập gia đình với cô.
Kể từ ấy, cuộc đời anh ta như xuất hiện một khoảng trống, có làm cách nào cũng không thể lấp đầy.
Nếu anh ta đã yêu cô ta tới vậy, cô giúp anh ta là được.
Hứa Thanh Lăng kéo vành mũ lên, quay sang nhìn Uyển Nguyệt, mỉm cười: "Cậu cầm lấy đi, cậu thích ăn quýt này nhất mà nhỉ?"
Mặt Uyển Nguyệt đỏ bừng, đúng là cô ta thích ăn loại quýt này, có thể ăn liền mấy ký. Nhưng Hứa Thanh Lăng nói trước mặt mọi người như vậy, cứ như thể Thẩm Loan mua quýt này là để tặng cô ta vậy.
Cô ta ngại ngùng liếc Thẩm Loan, thấy anh ta đang nhìn mình thì mặt càng đỏ hơn, vội vàng nhận lấy túi quýt, cúi đầu lí nhí cảm ơn.
Thân Thuấn đứng bên cạnh ngây người, bỗng nhiên thấy đầu óc mình không đủ dùng, rốt cuộc là ai đang theo đuổi ai vậy?
Lại quay sang thì thấy Hứa Thanh Lăng đã chạy mất bóng rồi, để bạn trai và bạn thân ở lại đó ăn quýt.
Uyển Nguyệt thấy Thẩm Loan như đang nhìn về phía Hứa Thanh Lăng, bèn nhỏ giọng giải thích: "Tâm trạng Thanh Lăng hôm nay không tốt lắm, sáng sớm đã giận dỗi tôi rồi."
Sắc mặt Uyển Nguyệt cứng đờ, nụ cười trở nên gượng gạo: "Bố tôi ấy à, ông ấy muốn tôi cố gắng thêm một năm, thi đậu đại học Thượng Hải."
Thẩm Loan cau mày: "Nhất định phải học ở Thượng Hải à? Đại học Cửu Giang không tốt hả?"
Thành thật mà nói, bằng cấp của đại học Cửu Giang cũng được đánh giá khá cao. Nhiều người ở đây không muốn con cái học đại học xa nhà.
Uyển Nguyệt ngơ ngác nhìn anh ta, thấy hình bóng của mình trong đôi mắt sâu thẳm kia. Gương mặt cô ta nóng ran, theo bản năng nhìn về phía Hứa Thanh Lăng.
Có một khoảnh khắc, Uyển Nguyệt muốn trút hết nỗi lòng với Thẩm Loan nhưng cô ta nhanh chóng từ bỏ ý định đó.
Cô ta khẽ ừ: "Bố tôi muốn tôi sau này ở lại Thượng Hải làm việc."
Phía sau có người cười khẩy: "Chắc chắn là bố cô nhắm vào năm mươi nghìn của trường kỹ thuật Giang Tây rồi."
Uyển Nguyệt quay đầu lại, thấy ánh mắt chế giễu của Thân Thuấn, cô ta có cảm giác mình bị lột trần, hốc mắt lập tức đỏ hoe: "Cậu đừng nói linh tinh!"
Đôi mắt thiếu nữ ngấn nước, khuôn mặt trắng nõn như hoa mộc lan tinh khôi đẫm mưa xuân, Thẩm Loan cảm thấy tim mình nhói đau, buột miệng nói: "Thật ra tôi có thể giúp cậu!"
Uyển Nguyệt ngạc nhiên nhìn anh ta, Thẩm Loan tránh ánh mắt của cô ta: "Ý tôi là, nếu cậu không muốn học lại mà muốn vào đại học Cửu Giang, nhà cậu không chịu đóng học phí thì trường có thể đứng ra tổ chức quyên góp."
Thẩm Loan muốn nói anh ta có thể nhờ bố mẹ giúp đỡ nhưng lại thôi, sợ làm cô ta sợ.
Trái tim đang treo lơ lửng của Uyển Nguyệt bỗng chốc rơi xuống, cô ta cố tỏ ra bình tĩnh mỉm cười: "Không cần đâu. Tôi vẫn định vào đại học Cửu Giang, học phí đã được giải quyết rồi."
Hôm qua, vợ chồng trưởng làng Ngụy cố ý đến nhà, nói là làng có thể ra mặt tài trợ học phí cho cô ta. Bố không ở nhà, Uyển Nguyệt và mẹ vẫn còn đang do dự có nên tiếp nhận hay không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

