Uyển Nguyệt cúi đầu, hình như đang lau nước mắt, bên cạnh có mấy bạn học vây quanh, Triệu Tử Bối ôm vai cô ta vừa an ủi vừa trừng Thân Thuấn.
"Nhà Uyển Nguyệt muốn cô ta học lại ở trường kỹ thuật Giang Tây rồi thi vào đại học Thượng Hải. Thân Thuấn nói bố mẹ cô ta vì tiền thưởng bên đó nên đồng ý, thế là chọc Uyển Nguyệt khóc..."
Có người nói vậy.
Hứa Thanh Lăng biết Uyển Nguyệt đang tủi thân chuyện gì.
Tào Tư Thanh trợn mắt: "Mình coi lời bố như gió thoảng qua tai, bảo mình học lại chi bằng bảo mình chết đi cho rồi."
Hai người nhìn nhau cười. Mọi người đã đến đông đủ, Lý Chính Kỳ đang chia nhóm.
Thực ra không cần cậu ta chia, một đám thanh thiếu niên tụ tập với nhau, bình thường ai chơi thân với ai, ai có ý với ai hay ai đã có người yêu đều ngầm hiểu tự động chia nhóm rồi.
Phùng Bác được Ngụy Đông Lai nhờ vả để ý đến Uyển Nguyệt. Nhìn dáng vẻ của gã, chắc chắn đã coi Uyển Nguyệt là bạn gái rồi. Nếu thế thì sớm muộn gì cô ta cũng là chị dâu của mình, sao cậu ta có thể không chăm sóc tốt được?
Đi núi Tú Đàm phải đạp xe năm mươi cây, Phùng Bác muốn rủ Hứa Thanh Lăng chung nhóm, dọc đường nếu mệt thì cô có thể giúp đỡ một chút, trước đây đi học về cũng như vậy.
Cậu ta vươn cổ tìm người nhưng lại thấy Hứa Thanh Lăng đã đạp xe đi trước với Tào Tư Thanh và hai cô gái khác rồi.
"Cái cậu này hôm nay bị làm sao thế nhỉ!"
Đang lẩm bẩm, quay đầu lại thấy Thẩm Loan đạp xe đuổi theo.
"Tôi đi cùng các cậu."
Phùng Bác hơi bất ngờ, bình thường Thẩm Loan rất ít khi chủ động nói chuyện với cậu ta. Nghe Ngụy Đông Lai nói, chú gã có hợp tác làm ăn với nhà Thẩm Loan.
Cậu ta vui vẻ đồng ý: "Được thôi, cùng đi."
Uyển Nguyệt không dám quay đầu lại, mặc cho mái tóc dài che khuất gương mặt đang nóng bừng của mình.
Cô ta cảm thấy có một ánh mắt luôn dõi theo mình, gió xung quanh bỗng trở nên nóng bức, đầu óc như bị nắng thiêu đến choáng váng, trong sâu thẳm tâm hồn dâng lên một tia vui mừng và đắc ý khó hiểu.
Hứa Thanh Lăng theo đuổi anh ấy lâu như vậy, hóa ra người anh ấy thích là mình.
…
Núi Tú Đàm là một địa điểm du lịch nổi tiếng gần Cửu Giang, vì phong cảnh đẹp, chất lượng nước tốt nên các khu nghỉ dưỡng cao cấp và viện điều dưỡng xung quanh mọc lên san sát.
Hứa Thanh Lăng chưa bao giờ đạp xe đến nơi xa như vậy. Cùng với một nhóm thanh thiếu niên mười mấy tuổi, cô cảm thấy sức sống tiềm ẩn của mình đang dần được đánh thức.
Ra khỏi trung tâm thành phố Cửu Giang, đạp xe trên đường quốc lộ, tầm nhìn bỗng trở nên rộng mở.
Hai bên đường là hàng cây dương thẳng tắp, xa hơn nữa là những cánh đồng rộng lớn. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, chia con đường nhựa thành từng đoạn.
Gió mùa hè phả vào mặt mang theo mùi đất và cỏ cây.
Hứa Thanh Lăng đạp xe xuyên qua những bóng cây. Hai má cô ửng hồng, bàn đạp dưới chân quay nhanh, mắt nhìn bầu trời trong xanh như vừa được gột rửa, tâm hồn cũng trở nên thoáng đãng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)