Bây giờ thi đại học xong, Lý Chính Kỳ thi đậu một trường đại học Khoa học tự nhiên ở miền Bắc, Triệu Tử Bối ở lại tỉnh học đại học, sắp phải yêu xa bốn năm. Tuy vậy, đó chẳng phải vấn đề to tát gì với những người đang yêu đương cuồng nhiệt.
Lý Chính Kỳ đeo chiếc balo màu hồng của bạn gái, đứng đó điểm danh, lớp hơn sáu mươi người mà đến hơn một nửa.
Có đứa con trai không nhịn được hỏi cậu ta: "Lớp trưởng, nhiều người thế này biệt thự nhà mày chứa hết không?"
Lý Chính Kỳ: "Không chứa hết thì trải chiếu ngủ đất."
"Chúa phét! Mày nỡ để Triệu Tử Bối nhà mày ngủ đất à?" Một thiếu niên cao to, da ngăm đen ngồi trên vỉa hè cách Hứa Thanh Lăng không xa lười biếng nói: "Tao không ngủ đất đâu nhé, tao muốn ngủ giường, tối nay tao ra nhà nghỉ thuê phòng. Ai không muốn ngủ đất thì đi với tao."
Hứa Thanh Lăng ngồi trên vỉa hè, quay đầu nhìn đối phương mấy lần, cuối cùng cũng nhớ ra tên cậu ta, Thân Thuấn.
Một trong "bốn ma vương" của lớp, mới chuyển đến hồi học kỳ hai của năm mười một, rất nổi tiếng ở trường, nghe nói đánh nhau rất giỏi. Bố Thân Thuấn là quân nhân, thi đại học được tuyển thẳng vào trường quân đội.
Cô không thân với mấy "ma vương" trong lớp, sau khi tốt nghiệp lại càng không liên lạc gì với họ.
Đợi mãi không thấy Tào Tư Thanh đâu, lại thấy Thẩm Loan đến.
Thẩm Loan mặc áo sơ mi màu be, đi chiếc xe đạp địa hình màu đen, vẻ ngoài sáng sủa nổi bật giữa đám đông. Xe chưa dừng hẳn, anh ta đã nhìn quanh, rất nhanh đã đi về phía các cô.
Hứa Thanh Lăng biết anh ta đến tìm ai, đứng dậy đi sang chỗ khác.
"Này, tôi nói cô..." Một giọng nói lười biếng vang lên sau lưng.
"Sao thế?" Hứa Thanh Lăng quay đầu lại, nhận ra mình đứng quá gần Thân Thuấn, vội vàng lùi sang một bên.
Thân Thuấn đang ngắm chân đẹp, Uyển Nguyệt mặc quần đùi trắng lộ ra đôi chân thon dài, tuy hơi thấp một chút nhưng dáng chân rất đẹp. Ai ngờ đâu lại có đứa mù mắt, chắn hết tầm nhìn của cậu ta.
Vừa định mở miệng mắng thì cô gái kia quay đầu lại, vành mũ lưỡi trai hắt bóng xuống mặt cô, chỉ lộ ra sống mũi cao thẳng.
Thân Thuấn nghiêng đầu nhìn kỹ đôi mắt dưới vành mũ, câu chửi thề đến miệng lại nuốt xuống.
Lớp cậu ta là ban tự nhiên, chỉ có hơn chục bạn nữ, nam gấp đôi nữ. Hơn chục bạn nữ đó, ngoài ba hoa khôi lớp là Triệu Tử Bối, Uyển Nguyệt và Hồ Oánh, những người còn lại đều bị họ gọi là khủng long.
Hứa Thanh Lăng được gọi là khủng long gì nhỉ? Thân Thuấn nghĩ mãi mới nhớ ra, bạn xấu của cậu ta gọi cô là "Tiểu Thanh Long".
Thằng bạn đó còn hâm mộ Thẩm Loan lắm, bảo Hứa Thanh Lăng theo đuổi rất nhiệt tình. Giá như mình cũng được con gái theo đuổi như vậy thì tốt biết mấy.
Thân Thuấn thấy rất nực cười.
"Mọi người ăn quýt không?" Thẩm Loan xách một túi hoa quả, mỉm cười đưa túi hoa quả ra trước mặt các cô.
Chiếc túi ni-lông được đưa ra ngay giữa Hứa Thanh Lăng và Uyển Nguyệt, rất khó nói là cố tình đưa cho ai.
Đây chính là Thẩm Loan, anh ta muốn đối xử tốt với ai cũng rất khéo léo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)