Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh Tôi Nhường Chồng Cho Trà Xanh Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Lần đầu Hứa Đức Mậu gả con gái cũng muốn nở mày nở mặt trước bà con làng Sồi.

"Nó học đại học tốn bao nhiêu tiền của nhà, bây giờ thành đạt rồi thì không muốn lo cho gia đình nữa à? Không có đạo lý như vậy! Thanh Lăng học đại học, tiền sinh hoạt một tháng nhiều nhất ba trăm, năm trăm tệ. Trừ đi nghỉ hè với nghỉ đông, một năm hết cỡ ba, bốn nghìn, còn không bằng một tháng lương của nó! Anh sẽ tìm thời gian nói chuyện với nó!"

Ngô Quế Phân lẩm bẩm: "Muốn nói thì anh tự đi mà nói!"

Tính tình con gái lớn thế kia, bà không muốn làm người xấu.

Hôm nay Hứa Thanh Lăng mặc áo phông cộc tay và quần bò, trước khi ra cửa còn lấy thêm một chiếc áo sơ mi dài tay của Hứa Tuấn Văn, nhét hết tóc dài vào trong mũ lưỡi trai màu đen.

Đạp xe tận năm mươi cây số, chắc chắn sẽ bị rám nắng.

Thời tiết quá nóng, băng gạc trên tay đã được tháo ra, vết thương lành nhanh hơn cô tưởng. Chỉ có ngón cái và ngón trỏ tay phải là chưa lành hẳn, cô bèn dán hai miếng urgo.

Ngón tay bị băng bó mấy ngày cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh mặt trời, làm gì cũng thuận tiện, có cảm giác bàn tay cuối cùng cũng thuộc về mình.

Hứa Thanh Lăng nheo mắt nhìn mặt trời trên cao, không biết chân Thẩm An Ngô đã đỡ chưa nhỉ?

Phùng Bác vỗ ngực: "Có năm mươi cây thôi mà! Yên tâm! Chắc chắn sẽ đưa cậu về an toàn!"

Không đưa về an toàn thì được à, Ngụy Đông Lai sẽ lột da cậu ta mất! Hôm qua gã còn cố ý đến nhà dặn dò cậu ta phải chăm sóc Uyển Nguyệt thật tốt, không được để cô ta ngồi sau xe của cậu trai khác.

Phùng Bác biết lần này mình vất vả rồi. May mà Uyển Nguyệt nhỏ con, cùng lắm chỉ tầm bốn mươi ký, chở cô ta cũng không quá nặng nhọc, hơn nữa lúc về còn có Hứa Thanh Lăng.

Uyển Nguyệt không biết đi xe đạp, ba năm cấp ba đều là cậu ta và Hứa Thanh Lăng thi nhau chở cô ta đến lớp học thêm buổi tối.

"Hứa Thanh Lăng, mai về cậu chở Uyển Nguyệt nhé."

"Có người bằng lòng chở rồi, không cần tôi." Hứa Thanh Lăng bỏ lại một câu rồi đạp xe vượt lên trước.

"Này! Cậu đi nhanh thế làm gì!" Phùng Bác nhìn Hứa Thanh Lăng phóng xe lên trước, nghiến răng đạp xe đuổi theo.

Uyển Nguyệt cũng nhận ra sự lạnh nhạt của Hứa Thanh Lăng, nhíu mày nhìn bóng lưng cô, chẳng lẽ vì mình không nói chuyện đi núi Tú Đàm nên giận dỗi?

Hứa Thanh Lăng luôn như vậy, vì đủ thứ chuyện nhỏ nhặt mà giận dỗi, cuối cùng vẫn làm lành với cô ta.

Gần đây có quá nhiều chuyện phiền lòng, Uyển Nguyệt cũng không muốn để ý nữa, có lẽ lát nữa cô sẽ tự hết giận.

Chín giờ sáng, các bạn học đi núi Tú Đàm tập trung ở cổng trường, thi đại học xong là mọi người bắt đầu buông xõa.

Có mấy cô gái uốn tóc, trang điểm, ăn mặc rất cầu kỳ. Đám con trai cởi bỏ đồng phục, không còn vẻ ngoài lôi thôi như trước.

Mấy cặp yêu sớm cũng không còn giấu giếm nữa, công khai tay trong tay. Ví dụ như Lý Chính Kỳ và Triệu Tử Bối, hồi cấp ba đã nửa công khai rồi. Đôi này một người là lớp trưởng, một người là lớp phó văn nghệ, thành tích học tập đều rất tốt nên giáo viên chủ nhiệm cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc