Sau này Hứa Thanh Lăng bắt gặp Tào Tư Thanh trong một lần dạo phố. Lúc đó cô vừa vào làm nhân viên quèn ở Viễn Tinh, còn Tào Tư Thanh đã là bà chủ của một công ty quảng cáo nhỏ, hai người còn trao đổi số điện thoại.
Tào Tư Thanh nói với cô rằng sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô ấy muốn rủ cô cùng mở lớp dạy vẽ nhưng mãi không liên lạc được với cô.
Cô không có hứng thú với núi Tú Đàm nhưng cô có thể đi tìm Tào Tư Thanh.
Hứa Thanh Lăng lập tức đổi ý, hỏi Phùng Bác: "Sáng thứ sáu mấy giờ xuất phát?"
Phùng Bác thấy cô định đi thì phấn khởi: "Tám giờ tập trung ở trường, bảy rưỡi tôi sẽ đến gọi cậu ở dưới nhà."
Cửu Giang cách núi Tú Đàm khoảng năm mươi đến sáu mươi cây, lần này sẽ đi bằng xe đạp, Phùng Bác dặn cô nhớ bơm lốp xe trước ngày đi.
Ngụy Đông Lai dựa vào quầy mua đồ xong, quay đầu nhìn cậu ta, sốt ruột nói: "Đi thôi!"
Gã chẳng quan tâm đến chuyện của đám học sinh ngoan này, miễn là không liên quan đến Uyển Nguyệt.
…
Bệnh viện số 1 Cửu Giang, Trương Dã bước ra khỏi phòng bệnh, đầu óc vẫn còn choáng váng.
"Hoảng cái gì!" Thẩm An Ngô vẫn luôn cúi đầu bỗng lên tiếng: "Không phải máu của tôi."
Giọng điệu khiển trách lọt vào tai Trương Dã lại như tiếng nhạc trời, trái tim đang treo lơ lửng cũng buông xuống, anh ta vội vàng tiến lên xem xét: "Sếp Thẩm, anh bị thương ở đâu?"
Hơn chục chiếc xe hơi đỗ hai bên, đèn pha chiếu sáng cả công trường như ban ngày.
Thẩm An Ngô cúi đầu nhìn quần áo mình, chiếc áo sơ mi trắng đã không còn nhìn ra màu sắc, ba chiếc cúc áo bị giật đứt, trên áo lấm tấm vết máu. Cô gái đó cứ gọi "Thẩm An Ngô", rõ ràng là rất thân quen với anh nhưng anh lại không có chút ấn tượng nào về giọng nói và ngoại hình của cô.
Là mơ ư?
Nếu không phải trong tay vẫn đang cầm tờ một trăm tệ cô đưa thì anh gần như sẽ nghĩ rằng vừa rồi mình đang mơ. Anh vẫn còn nhớ lúc cô đưa tiền cho mình, giọng điệu hơi ấm ức như thể rất không nỡ.
Ngoài mẹ ra, anh lớn đến chừng này rồi nhưng chưa có người phụ nữ nào cho anh tiền. Tờ một trăm tệ bị anh nắm chặt đến mức ướt đẫm mồ hôi.
Nghĩ đến việc mình lại được một cô gái nhỏ bé gầy yếu cứu mạng, Thẩm An Ngô thấy thật nực cười, trong đầu lại hiện lên đôi môi run rẩy của cô.
Vì sao cô lại khóc? Sợ hãi ư?
Thấy sếp Thẩm không sao, nỗi lo lắng sợ hãi của Trương Dã và các anh em biến thành cơn giận, họ trừng mắt nhìn sếp Thẩm, lại thấy anh chậm rãi ngồi thẳng người, chỉ xuống dưới đất: "Nhặt chiếc giày đó lên."
Trương Dã vội vàng tiến lên đỡ người, để cho cấp dưới đi lấy giày.
Lúc Thẩm An Ngô cầm đôi giày kia thì sững sờ, là một đôi giày thể thao màu trắng rất bình thường, em họ đang học cấp ba của anh cũng đang đi loại giày này.
Hai vợ chồng Thẩm Thiệu Chu nhận được tin tức, lập tức dẫn theo con trai chạy tới bệnh viện thăm Thẩm An Ngô.
Phòng bệnh cao cấp của bệnh viện số 1 và tòa nhà khám chữa bệnh được nối liền nhau bằng cầu thang, ra vào đều phải kiểm tra giấy tờ tùy thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
